Cuộc sống tản cư và đoàn tụ gia đình ở Hà NộiPhần VII · trang 95–109

Sách chia làm 14 phần, đánh số nhưng không đặt tên. Tên các phần dưới đây do trang này đề xuất để tiện tra cứu, không phải của tác giả.

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 95ộ "Tân cư, nhưng, anh không dám trở lại Vĩnh-Yên, một phần vỉ đường đi diệu vợi, một phần vì e ngại những sự bắt bớ lôi thôi. Anh xuống Tương-Mai với anh Thúy và từ Tương-Mai, anh theo gia đình anh Thúy đi Hướng-Dương,'phủ Thường-tín tính Hà- Đông. lúc ra đi, anh với thằng Thiên, thăng nhỏ theo - chúng ta từ Vinl- Yên, chỉ vỏn vẹn mang theo có -800800. Ra đi là sa đỉị ra tdí để tránh bom đạn anh | cũng không: biết sở xoay sở ra sao.

- Ở Hướng-Dương, anh dựa dẫm vào gia đình anh Thúy, và sau này, anh chị ấy có cho anh vay thêm - 400800. Anh sống giữa những người xa lạ, nhưng để làm quen với họ, và do dân làng đã nhờ, anh đã nhận đạy trẻ làng, Một mình nơi quế người đất khách, __ sông giữa một tình trạng nghí ngờ, ai cũng là công- 'an để dò xét liết mọi người, và a! cũng là người có cặc tội, bất cứ lúc nào cũng có thể bị ghép được là Việt- gian, anh cũng hãi hùng như mọi người, luôn luôn tỉnh thần căng thẳng. Dù ở hoàn cảnh như vậy, anh cũng không quên em và các con. Tấm ảnh của em anh mang theo là niềm aq tí duy nhất của anh, và lúc nào anh cũng nghĩ dến em, không hiểu em và các - "con ở đâu và sinh sóng thể nảo. án cư được độ hai tháng, anh cho thắng Thiên lên Vĩnh-Yên tìm em.Nó - hẹn anh trở lại, nhưng chiến tranh lan tràn, nó đi lên đã khó, nói chỉ ngày trở lại. May mắn nó đã gặp em và em đã biểttinanh. —, Sau này lúc hồi cư anh mới rõ. Thăng Thiên đã _ trao thư của unh có em giữa lúc em đang lo lắng về -anh, không, biết sống, chết gà sao ? Em đã trao thuốc men để nó dem xuống cho anh, nhưng đường xá nghẽn không ổi được, nó đã trở lại báo cho em hay. | Em và các con cũng không ở Vĩnh-Yên được lâu. Với chính sánh vườn không nhà trống, nhà của Ba bị phá tan tành, và cả gia đình đã kéo nhau lên ấp Hạc-Sơn. Ở đây em đã khéo léo kiếm ăn nuôi con, ._ một phần may mắn nhờ! các tá-diền làm ruộng của . chúng (ta họ nộp trả thóœ một phần nhờ em đi chợ tảo ì tần sớm khuya. lim lại nuôi lựn nuôi gà, đàn con chúng ta vì vậy luôn luôn no đủ.

Trang sách 96Em có kể lại, lúc mới lên Vĩnh-Yên, em chỉ còn 400800 tại bị ai lấy nốt, trong nhà lúc ấy có ai đâu chỉ có Ba, Me, chị Sinh, em Tơ và cô Thọ. Một nách ận ba con mọn, có mấy trăm bục lại mắt cấp, em thật . lơ sợ, có ít vàng em thải em bán dể nuôi con. Rồi vụ -lúa đến, cm: cũng khiông ngờ, tá-diễn họ lại tìm đến em để xin nộp thóc. Cũng là Trời Phật phù hộ để em có tiền nuôi con.

Trang sách 97- Ở ấp Hạc-Sơn, ngoài việc chăn nuôi gà lợn, ngày ngày em đi chợ, em anh vận quê mùa, quần đen áo , vải nâu, mang vải đi bán Khắp các chợ xa gần. Gặp rẻ em mua, được giả thì em bản, có ngày em đi bộ đến - ba chục cây số, có khi hơn nữa. lìn vất và nhưng ba '€on no đủ, em chỉ lo ngÑï về anh. (hiển trận càng lan tràn, em không biớt anh sống chết ra sao ! Độc ác nhất, thỉnh thoảng có người đến thăm Ba Me, họ đặt điều đặt chuyện, nói anh bị Việt-Minh bắt và giải lên Tuyên-Quang, đầu cạo trọc tếu. Họ còn nhân nghĩa khuyên em ở vậy nuôi con chứ đừng trông chờ gì chồng Irffa, sớm miiộn gì chẳng cũng bị giết !

——— Bmnhất định không tin những lời bịa đặt đó, em — đã bảo hụ : " l - Chồng tôi di về miễn.xuôi, đi đâu đến Tuyên- Quang mả bị bắt.

- Em không tin anh bị bắt là phải, tin làm sao được những lời vu vơ không căn cứ, khi chính thăng Thiên đã cầm thư của anh từ __ Hướng-Dương lên ! Em, không tin, đó là quyền của .em, đó là sự tin tượng, của em ở nơi chồng, vậy mà có người lại cử bất em phải tin anh To .

Trang sách 98đã bị bắt và bị giết. Người đó như âm-ức đối với em, khi em nhất định không tỉn lời bịa đặt để kiếm câu chuyện làm quà, của những người muốn kiếm một bữa ăn, nhân địp đi qua,ấp Hạc-Sơn mượn cớ vào thăm Ba. Con người ấm ức đã thốt ra : . .__~ Chồng nó bị Lắt, người (a báo cho mà biếtcòn - không tin ! Ú, cứ chờ Lạ, Em dã chờ anh với niềm tỉn tưởng đôi ta sẽ lại - tái hợp trùng phùng, và sẵn hiềm tin tưởng ấy, em đã cố gắng chợ búa đẻ nuôi nắng ba đứa con của chúng ta. Cuối năm 1947, chúng ta đã trở lại đoàn tụ với nhau, vợ chồng con cái đề-huẻ.

Trong lúc em đi buôn bán cũng như khi ở trại ấp, - bao nhiêu đàn ông, đã tHeo duỗi em, nhưng em chỉ nghĩ đến anh, và lúc nào cũng nhấc tới anh một cách hết sức ca ngợi, để cho những người theo đuổi em hiểu rằng đối với em không ai bằng chồng em. Nhắc lại chuyện cũ, ngày nay chị Sinh bảo anh :

- Cô ấy chỉ khen chồng và luôn luôn nói tới chồng !

Anh hiểu, chúng ta thương yêu quỷ mễn nhan, - chúng ta lại kính Irọng nhau ! Chúng ta đã đem lại ˆ.

-cho nhau hơn ba nưười hãnÌ hạnh phúc ! Thế mà giờ đây em ơi, anh thui thủi một mình ! Bao nhiêu kỷ- niệm còn kÌa Ï Cuối năm 1947, chúng ta lại đoàn-(ụ sống với _ nhau ở Hà-Nội. Anh hồi-cư về trước, anh xin lại được việc làm, thế là anh cho người đi thăm hỏi tìm kiếm em. Nhờ ông Quản Thăng mách, anh biết em đang ở - Hạc-Sơn. Anh vội vàng thuê người di đón em, lần thứ - nhất họ trở vẻ không, đến lần thứ lai họ mới gặp em.

Trang sách 99Được tín anh là em vội vàng về ngay Hà-Nội, ˆ không cần biết người đưa tin có đảng tin cậy hay không.

Em tin, và lnh cảm cho biết, chính người đó anh thuê \ họ thật, và nhất là khi họ nhắc tới ông Quản Thăng.

- Biết tin anh, nhưng lâm sao em về được Hà-Nội với anh, dường xa gần tám chục cây số, lại thêm - Cồng-An ngàn chặn các ngĩ dường, không muốn ai | -Hồi cư ! Em phải nói đổi mữ anh ở nhà quê đau nặng để xin phép về Bắc-Ninh hai ngày. Nhờ Trời Phật run rủi, Công-An tỉnh cấp cho em giấy phép, với giấy phép này, em đã di thắng về Hà-Nội.

Đường xa tám chục cây số, một nách ba con nhỏ, con Uyển mới lên bảy, con Hạnh lên bốn và thằng Tuấn chưa dây hai năm. [im thuê người gánh ` đỗ đạc, bằng con Hạnh còn em, em tự bồng thẳng - "Tuấn. Con Uyễn phú đi bộ lấy. |lơn hai ngày mẹ con | em mới vẻ tới Hả-Nội theo, lỗi Bỏng, Bá. Sau ngày Ồ thứ nhất vượt trên 50 cây số, chân em sưng lên, chân con Uyễn cũng sung lên, em phải lấy dầu xoa bóp, nghỉ một đêm, để lấy sức ngày hôm sau đi tiếp. Em kể lại, con Uyễn nó cũng tài đi, nó cứ lẽo-đếo theo _ đăng sau cách xa em độ L5, 20 thước, nó lại mái chơi thấy hoa thì hái và thấy bướm là đuôi theo !

Trang sách 100- HMI Mẹ còn em dã về tới Hà-Nội, ông Quản Thăng đã đến tận sở báo tin cho ảnh biết. Thế là anh vội vàng bỏ ngay sở lên Yên- Phái đón em.

Anh mang theo gói kẹo Chocolat để tới đón tay cho các con. 4 Chắc em chưa quên nhỉ, lúc đó cũng gần Tết, - -_ trời đang lạnh. Em dang ngôi với ba con giứa đám người hỏi cư thì anh tới.»Đầu em đội chiếc khăn ˆ mỏng, em mặc áo tứ thân nhuộm nâu và quần đen.

Mới đến anh không nhận ra em, em đang củi mặt xuống. Nghe tiếng anh em ngắng lên ! Chao ôi ! Hai chúng ta cùng mừng. Mắt em long lanh sáng như sao, còn anh, anh không biết nói thế nào hết nỗi sung sướng, và anh chỉ thót được hai tiếng : : — ~= Kia cm † - Các con cũng nhìf ah, Em đứng lên. Anh bế con Hạnh, cùng em nói chuyện một lúc, sau đó anh mới đi lo lầy giấy thông hành để em vào Hà-Nội.

Người em trông khỏe mạnh, nước da hơi sạm gió, nhưng khuôn mặt thật đáng yêu. .

- Chiều hôm đó, chúng ta về tới nhà, - ngôi nhà anh thuê sẵn ở số 120 bịs phố Chanccaulme. Bữa chiều , chúng ta ăn cơm ở nhà anh chị Nhụ, bạn cũ ở Vĩnh- Yên của chúng ta, và đêm hôm đó chúng ta đã nói với nhau không biết bao nhiêu chuyện. Cửa nhà chúng ta rât đơn sơ, đó là tỉnh trạng chung nhưng không khí ấm cúng đã đến với tiếng nói giọng cười của em, với những lời gọi cha gọi mẹ của các con. Ngày gặp-gỡ trở lại ấy, tới nay hơn hai chục năm, nhưng sao còn như mới hôm qua ! Anh không sao quên được phút tái ngộ của đôi ta, nhất là dúc chưa nhận ra em ở Yên- “Thái, anh hỏi thăm, cm ngắng lên nhìn. Hình ảnh cô . gái quê, tuy cô đã ba con, còn in sâu trong đầu óc anh, mà giờ đây, cô gái quê đó còn đâu nữa. Trước xa + nhau, chúng ta còn gặp nhau, ngày nay thì ôi thôi !

Trang sách 101Mang nhau di cư vào Nam, chúng ta tưởng sẽ cùng nhau đầu cùng bạc, răng cùng long, có ngờ đâu _ nửa đường vĩnh biệt! —, _, Chúng tà đã nói với nhau những gì trong đêm tất ngộ, chúng ta đã kế cho nhau nghờ những gì về thời- gian xa cách ? Bao nhiêu nỗi nhớ nhung, bao nhiêu ngày trông ngóng nhau, chúng ta đã sung sướng, chúng ta đã ôm ấp nhau trong chiếc chăn bông, hơi thở của chúng ta đã làm ấm lòng nhau, những ngày trong một năm vừa qua chỉ còn là một giấc mộng hãi-hùng. ._ Ngày hôm suu, trong khi anh đi làm, ở nhà em trang-hoảng lại nhà cửa, Với bản tay khéo léo của em : căn nhà luộm-thuỏm đã trở nên thứ tự gọn gâng, những đỗ đạc đơn sơ đã được xếp đặt một cách có mỹ ' thuật. Cũng như tất cả những người mới hổồi cư, chúng ta không có đồ đạc bao nhiêu, nhưng với em số ít đồ đạc bàn ghế giường phản đã được trình bày thật trang nhã, cm đã khéo che đậy hết những cái gì không ._ đẹp, khiển khi sang chơi, anh Nhụ phải ngạc nhiên. x A _ Và em cũng di chỹ sắm ngay bát đùa nồi niêu cần thiết cho những bữa cơm hàng ngày. Đi làm về, anh đã thấy em lúi-húi trong bếp lửa hồng, với nồi canh nóng, với ba đứa con đang nói cười ở ngoài sân.

Trang sách 102Em khoe với anh : _~ Thôi, chúng ta không sang ăn cơm nhà anh : chị Nhụ nữa, em đã sắm ,đủ mọi thứ để em làm cơm _ Anh chỉ biết sung sướng khen em, và trông em ngày hôm ấy càng thêm đẹp, đẹp hơn hình ảnh cô gái quê ngày hôm trước. Ăn mặc quê trông em nền-nã, ăn mặc tỉnh trông em dịu đàng.

Bữa cơm hôm đó thật ngon. Anh lại được săn SóC con sau một năm xa vắng, cũng như em lạt được __ Săn sóc anh. Nhìn em cầm bát sới eơm cho anh, nhìn em cầm thìa đút cơm cho, con, sao mà đôi tay em mềm mại dịu dàng.

Chúng ta sống bên nhau trong cảnh tùng tiệm, lương công chức đâu có bao nhiêu, nhưng chúng ta chịu đựng hết mọi sự thiếu thốn, . Rồi anh đi xin học cho hai con, Uyên và Hạnh.

Cả hai con đều được trường Saint Paul thâu nhận.

- Ngày ngày đi làm, anh dẫn hai con đi học, ở nhà chỉ .có em và thẳng Tuấn. Những lúc di chợ, em khóa cửa để con ở nhà. Mãi về sau chúng ta mới mượn được người làm. Ộ Những lúc anh đưa con đi học, ba cha con cùng đều đi bộ, em đứng cửa nhìn theo, và ngày nào cũng vậy, sáng cũng như chiêu; lúc cha con anh về, em đã đứng cửa đợi chờ. thăng Tuần ở bên cạnh.

Trang sách 103Chúng ta nghèo lắm, nghèo nhưng mà vui.

-_ Anh không có tiểnt mua nổi chiếc xe đạp, thậm . chí trời mưa cũng không mua nổi chiếc áo đi mưa.

Đi làm anh đi đôi đép cao-su hiệu Con Hổ, và quần + áo mùa lạnh chỉ là một bộ quần áo mua lại. Về phần em, em cũng không có đỗ nữ trang gì, nhưng khéo ăn mặc nên trông em: lúc nào cũng có vẻ phong-lưu sung-túc. Anh còn nhớ một hôm trời mưa anh cần ` nhằn, em đang nàn ngủ, em ngắng đầu nhìn anh rồi 'em lại lặng yên nằm xủông. Cử chỉ của em đã làm anh hối hận, tuy anh không cằn nhắn em, anh cần nhắn vì trời mưa đi làm ướt át lại tổn tiền xe. Cái nhìn của em đã nói lên rất nhiều ! Anh yên lặng đứng trước cửa nhà chờ xe, nhưng rồi trời tạnh mưa, anh quay lại nhìn em nằm với thằng Tuấn trước khi anh cuốc bộ ra đi. _.. Sống với anh, em thật sướng íL khổ nhiều, nhưng — nghĩ lại ngây nay, trong khi khổ cũng như khi sung - sướng, chúng ta luôn luôn: chiều chuộng quý mến nhau.

Cảng trong những lúc thiếu thốn, em càng thương chồng thương con, và cuộc đời em như chỉ còn hai chữ chồng con. .... Em vẻ với anh không lâu, chỉ độ hai tháng sau, .anh đau nặng. Bữa dó anh dang ở trên sở, bỗng anh thấy đau quận bụng. Anh không chịu đựng được, anh nôn mửa. Lập tức anh được đưa vào bệnh viện Yersin và anh nhờ người báo cho em hay.

Trang sách 104Vào Bệnh-viên sau khi khám, anh được trích mấy mũi thuốc, bụng chỉ còn nhâm nhấm đau. Anh ˆ nằm lo lắng, nghĩ đến em, nghĩ đến các con. | - -__ Độ hai giờ sau, giữa lúc anh mơ mơ màng màng, -bụng đau lúc nhiều lúc ít, anh nghe tiếng em gọi :

- Anh ! Anh !

Anh mở mắt nhìn em. Đôi mắt em long lanh nhớm lệ, vẻ mặt đây lo ngại, Anh ra hiệu cho em ngồi xuống bên giường anh. Anh bảo :

-= Anh đau cái dây cHằng ở bụng, Bác-sĩ bảo thê uống thuốc sẽ khỏi. Lúc nãy anh đau quần quại, __ nhưng bây giờ đã du ˆ "Em đưa khăn lau nước mãi và nói :

- Thấy người lính về báo tin, em sợ quá. Em vội đỗ các con để chúng nó ở nhà, lên ngay với anh.

Anh trần tĩnh em, cho em biết bệnh tình của anh cũng không có gì đáng ngại. Em ngồi với anh rất lâu, ngần ngại không muốn về, anh phải nhắc tới các con | em mới đứng lên, nhưng anh biết lòng em còn bận __ bịu về anh không hiểu bệnh Lình của anh ra sao, — Từ đó ngày ngây hai buổi em Iang cơn vào cho anh, mỗi lần em lại phải dỗ dành các con. Lúc này chúng ta đã có người làm, nhưng các con chúng nó | không muốn em đi đâu vắng, và em, em cũng không muôn để người làm mang cơm vào cho anh.

Trang sách 105Rồi một hôm, em không vào với anh, chị người - làm mang cơm cho anh. Chị ta cho anh biết em bị .cảm. Anh liiểu, bừa trước em gặp mưa, vào với anh : em đã thấy người choáng váng.

Bệnh tình của anh lúc ấy đã đỡ nhiều, anh muốn - về ngay với em, Anh xin Bác-sĩ cho anh ra, nhưng Bác-sĩ không chịu.

- Ngày hôm sau em lại mang cơm vào cho anh.

Anh sờ tay em còn nóng, anh hỏi, em đáp trong người __ em đã khỏe. Thực ra em còn đang sốt. Anh bảo anh - đã khỏi, em đừng vào nữa, anh sẽ về.

Bữa chiều hôm đó, chị người làm lại mang cơm vào cho anh, anh hiễu em còn mệt lắm. Thực anh bổn chỗn võ cùng. Ngay chiều hôm đó, anh lén Bác-sỹ về nhà thăm em và ngủ đêm ở lại nhà. Có lẽ thấy anh lẻn về nhà được, em yên trí bệnh anh đã đỡ nhiều, nên người em khỏe hẳn ra, và buổi sáng, em vội vã dậy __ Sớm làm thức ăn sáng cho anh. Anh ăn, em ngồi nhìn, ` 'bảo em cùng ăn, em lắc đầu nói chờ ăn với Các con.

- Sau anh mới biết, em làm trứng cho anh ăn bánh mì nhưng em đã chỉ ăn xôi với các con. Em tản tiện vì chúng ta không giàu, em đã nhịn mọi thứ về phần em để nhường cho anh và các con. _Từ đó mỗi buổi chiều anh lại lên về với em, và _ ®m cũng không cần Iiang cơm vào cho anh nữa. Vài hôm sau anh được Bác-sĩ cho về hẳn.

Trang sách 106Nuôi chồng trong nhà thương, rồi em lại nuôi con. Cách đấy không lâu, thằng Tuấn ngã gãy tay, anh đã đưa nó tới Bác-sĩ Huỳnh chữa, nhưng sau đó trông tay nó không được thẳng, chúng ta lại phải đưa con vào nhà thương. Ở đây, người ta đã nắn lại tay nó l và bó bột, nó phải nằm ít ngày trong nhà thương để người ta theo dõi.

Tuy đã có người vú già nuôi con, nhưng chính em em cũng đã ở trong nhà thương để săn sóc nó, và ngày ngày vú già mang cơm vào cho em. Em cũng lo lắng về con như đã lo lắng về anh. Cả hai chúng ta đều sợ tay cơn thành tật. Mỗi buổi trưa, mỗi buổi chiều tan sở, anh đều vào thăm con, và chúng ta đã trao đổi cùng nhau mọi sự lo âu. Rất may, con nó phải năm nhà thương không lân, Bác-sĩ cho về và hẹn ngày trở lại để gỡ băng bột.

Chông ốm cũng như con đau, sự săn sóc của em | bao giờ cũng tận tụy, em luôn luôn quên mình vì chồng con, bất cứ trong hoàn cảnh nào, Nếu gia đình _ chúng ta cần phải hy-sinh điều gì, những sự hy-sinh, | bao giờ em cũng tự nhận lấy.

Chúng ta sống bên nhau, không dổi dào cho lắm với đồng lương công chức, nhưng rất may thỉnh thoảng _ lại có một số tiền truy lãnh, nên không đến nỗi nợ nần, Ít lâu sau, anh xin được cái bông mua chiếc xe đạp. Được chiếc bông mua xe về, hai chúng ta nhìn nhau, cân nhắc nên mua hay không nên mua. Chúng ta đều đồng ý mua, nhưng tiền ! Thật là một chuyện khó khăn đối với chúng ta, tuy giá chiếc xe đạp chỉ có 900$. Rết cuộc, chúng ta đã đi vay lãi 10% để mua xe mà phải vay 1.000$00.

Trang sách 107- 1.000$00 lúc đó to lắm, cả tháng lương anh chỉ có hơn 2.000§. Chúng ta đã cố gắng để có chiếc xe - đạp, anh vừa đi làm vừa đèo hai con đi học, rỗi chúng ta sẽ chịu thương chịu khó chắt bóp lấy họ trả nợ.

Chiếc xe đạp đối với người khác không đáng bao nhiêu, nhưng đối với chúng ta lúc đó thật là quý giá.

Hà-Nội thuở ấy làm gì có nhiều xe hơi như ngày nay ở Sàigòn, và những loại xe gắn máy đã làm gì có.

Thỉnh thoảng lắm mới có một chiếc Vespa chạy trên đường phố, thành-phố cũng vắng, đâu có quá đông như Sàigòn.

Anh nhớ, khi anh mang chiếc xe đạp về, em đã ngắm chiếc xe rất kỹ, như mừng từ nay gặp những khi mưa nắng anh đi làm cũng đỡ cực. Với chiếc xe đạp ấy, chiều chiều anh lại đèo thằng Tuấn đi chơi một vòng. Nhìn anh đèo con, em sung sướng lộ ra nét ` mặt, có những buổi chiều, em bưng bát cơm bón cho thẳng Tuấn, anh đèo nó đi xe từ đầu đường tới cuối : đường mỗi lần qua nhà anh lại ghé lại để em chạy ra bón cho con miếng cơm. Cái cảnh êm đẹp ấy, ngày nay bao giờ còn có nữa ? Chúng ta sống trong thiếu thốn, tháng tháng lo đóng họ trả tiền xe, nhưng chúng - ta bằng lòng với số phận, chúng ta đã vui với hoàn -cảnh và gia đình chúng ta đã có hạnh-phúc.

Trang sách 108Ngày ấy sao Inà em trẻ đẹp lạ lùng. Khi mới ở hậu-phương về, người trong phố nhất định bảo em là vợ lễ của anh, và các con chúng ta đều là các con chồng. Chắc em cũng chưa quên câu nói của bà Phủ - Khải, nhà ở đẳng trước mặt chúng ta :

- Ông Tham trước cửa có cô vợ lẽ đẹp quá !

— Người thế mà chịu đi lấy lẽ đế nuôi mấy đứa con ' chồng. "

Câu nói này có người nhắc lại với chúng ta, hình như bà Thao-Thao thì phải. Chúng ta đã cười, và khi người nhắc lại đi khỏi, anh đã nói trêu em :

- Con chồng đấy, con chồng nhưng lại dọ vợ đẻ ra, vậy cô vợ lẽ của anh nghĩ sao ? .__ Cảnh nhà chúng ta thật êm đẹp, tuy tháng tháng phải đóng họ tiền mua xe đạp của anh, chúng ta có 'hơi buồn. Buồn vị đồng lương chẳng bao nhiêu, tiền lãi lại quá nặng. .

Chiếc xe đạp đâu tiên sau ngày hồi cưấy chúng _ ta mua khó khăn, nhưng về sau khi chúng ta làm ăn đễ dàng hơn, chúng ta đã mua thêm một chiếc xe nữa để em dùng, hai dứa chúng hai chiếc xe đạp song . song đi, chúng ta đi thăm bạn bẻ, hoặc đi chơi một . Vòng cho đỡ mệt ! Những hôm đó, các con chúng ta đã có người trông, và mỗi lần bố mẹ cùng đi về, chúng hớn hở reo từ ngoài cửa.

Trang sách 109Giờ đây, đàn con càng đông, chúng vẫn nhớ mẹ, đôi khi con Uyến thường nhắc lại những kỷ-niệm ngảy xưa, hình ảnh cũ còn nguyên vẹn đó, mà em ơi, bao giờ anh lại thấy cảnh lũ con reo mừng khi em đi ._ đâu về , - - Ánh càng oán trách số mệnh, anh lại càng buồn cho phận anh ngày nay gà trồng nuôi con !

- Buôn cho số phận anh, nhưng anh-xin hứa với vong hồn em, anh sẽ cố gắng chăm chút các con, lo | cho chúng nó như khí em còn sống !