Niềm vui làm mẹ và những ngày cuối đời ở bệnh việnPhần V · trang 66–81
Sách chia làm 14 phần, đánh số nhưng không đặt tên. Tên các phần dưới đây do trang này đề xuất để tiện tra cứu, không phải của tác giả.
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 66- " Em đã trở thành người Mẹ, đã tận tụy nuôi con _ với tất cả tắm lòng người Mẹ trẻ. :
Nằm ở nhà thương được mấy ngày em về nhà... | Em sung sướng với con thơ, nhưng em đã chịu đựng : bao nhiêu sự vất vá. Thiếu kinh nghiệm, em đã để sưng đôi vú và một bên vú đã hư vì tắc sữa.
Mẹ anh ở nhà quê lên, mừng thấy con dâu sinh — cháu nội, nhưng Mẹ anh cũng không chỉ bảo gì được ' cho em ngoài việc bảo em cứ cho con bú.
Bên vú của em bị đau, mỗi lần con bú lại có những tỉa máu ra theo dòng sữa. Em nhăn nhó đau, và sau cùng em đã chỉ cho con bú có bên vú trái. Đôi vú đều đặn của em đã vì đứa con đầu lòng mất đi sự cân đối trong một thời gian dài. _—._ Nuôi con, chúng ta cùng nhau chia sẻ sự trông nom. Em không đủ sức, đệm đêm, đôi ta chia nhau dậy pha sữa cho con ăn. Nhìn con chúng ta lại nhìn nhau, chúng ta cùng lấy làm hân hoan và tỉnh vợ ` chồng đôi ta càng nông thắm.
Chăm nom con, nhưng em không quên anh, em vẫn săn sóc tới anh từ ăn uống tới áo quản.
Những lúc con nhỏ mỉm cười, theo mụ dạy, em _ cũng cười và khoe với anh, nhưng riểu con hơi nóng mình là em lolắng Đã có lần em khóc vì con. Hồi đó nó được hơn một tháng. Nó bị mọc nạanh ở lợi, da mặt nó vàng, nó không chịu bú. Em lo sợ và anh cũng lo sợ. Chúng ta - — đã nhờ người cúng lễ, trước khi cúng lễ, em đi xem bói, không biết thầy bói đã nói sao, em đã về nhà : — khóc lóc, và giữa lúc đang cúng lễ cho con, mắt em _ vẫn rơm rớm lệ ! Em thương con, anh cũng thương con, nhưng anh lại thương.em. Lúc đó vào buổi tối, anh nhớ lắm. Chúng ta đặt bàn thờ ở ngay công ngõ để cúng cho con, và lúc thầy cúng ra về, hai chúng ta đã hồi hộp không biết bao nhiêu.
Trang sách 67Chúng ta lại mời cả người nhề nanh cho con, và con chúng ta đã qua khỏi, cơn lo lắng của chúng ta cũng qua theo !
- Con một ngày một lớn, biết hóng chuyện và biết lẫy.. "
Những lúc em bồng con hỏi chuyện, anh đứng _ cạnh nhìn, lòng anh tràn trề sung sướng.
Những buổi trời quang, thường khi có những vần ` mây, cuộc đời êm đẹp của đôi ta cũng không sao tránh được những làn mây vẫn ! Trong thời kỳ này, chúng ta đã có sự bất hòa nhỏ với nhau, em đã giận - anh bế con về bên nhà, nhưng cơn giận cũng chỉ như -Bóng mây, anh đã xin lỗi em, bóng mây đã tan và cơn giận của em cũng không còn nữa. | Cuộc đời chung sống của đôi ta không phải chỉ có cơn mây vẫn ấy, những sự bất hòa nhỏ nhỏ thỉnh thoảng cũng xảy ra như bất cứ tại gia đình nào, nhưng mỗi lần giận nhau xong, chúng ta thường lại âu yếm nhau hơn.
Trang sách 68-— Có lần em hỏi anh : - -"_ - Sao vợ chồng lại cứ phải giận nhau nhỉ ?
Anh cười đáp :
- Có giận nhau mới thương nhau hơn Ì Nghe anh nói vậy, em sung sướng cúi xuống hôn Con. ' Con chúng ta ngày một khôn lớn, nhưng nuôi con trong thời kỳ trứng nước, chúng ta đã trải nhiều - ` cơn lo lắng, nhất là trước khi con đầy tuổi tôi.
-ˆ_ Bm trông nom con từng ly từng tí, theo đối con từng phút từng giây, giao con cho ai bề em cũng không tin, hình như em phải săn sóc con em mới được Ì Con chúng ta được nâng nỉu, không phải chỉ riêng bởi đôi ta, mà bởi cả gia đình đôi bên. Nó là đứa cháu đầu tiên của cả họ nội và họ ngoại nên ông bà nội cưng, ông bà ngoại cũng cưng, các em anh cưng, mà các anh chị em bên em cũng cưng, nhưng vÌ .
"sống gần họ ngoại nên đã nhận được sự yêu thương săn sóc của họ ngoại nhiều hơn.
Anh nhớ lắm, anh Lân mỗi khi ở Hà-Nội lên là chạy sang ngay với cháu và bế cháu về bên nhà, lại em Hùng nữa, lúc nào ở Vĩnh-Yên cũng quanh quân ` bên cháu † -' _ Anh Lân đã chết, em Hùng không còn, ngày nay đến lượt em cũng lại bỏ anh bỏ con vĩnh-biệt: nết !
Trang sách 69Những hình ảnh ngày xưa côn rõ rệt trước mắt anh, nào bác Lân hôn hít cháu, nào chú Hùng chơi đùa với cháu, nhất là hình ảnh những lúc em cho con bú, : những buổi chiều em đứng chờ anh trước cửa, tay dắt con. Thấy anh từ đẳng xa em đã cười chỉ chỏ cho cơn ˆ-_ nhìn và khi anh tới, hai đứa chúng ta, mỗi đứa đắt một tay con đi vào, vừa đi em vừa kẻ lại cho anh nghe những điệu bộ lời nói của con ở nhà ! Hình ảnh xưa còn rõ rệt vậy, giờ đây em ở đâu em ơi ! Em đi, em để lại đau thương cho bao nhiêu người, anh thương em, Các con nhớ em ! Chị Sinh cũng thương em lắm, từ ngày em chết tới nay, mỗituần chị Ấy đều xuống cúng em ở chùa, lại thăm em ở mộ † Trông thấy chị, anh lại -__ cảng nhớ tới em ! ` Có con rồi, mỗi lần Tết đến chúng ta đều về quê thăm ông bà cha mẹ. Ông bà và thầy mẹ anh ở nhà cũng vui. Con nhỏ của chúng ta đã làm cho gia đình - thêm nhộn nhịp. Các cô chú tranh nhau bế cháu và ông bà nâng níu cháu vô cùng. Ngày Tết hết chúng ta : ra đi, mọi người đều muốn chúng ta ở nán thêm một vài ngày. Những cái nhìn của Ông bà thầy mẹ, ai _ €ng muốn mẹ con em ở lại nhà † __ Con càng lớn khôn, sự săn sóc của em càng chu đáo, và mỗi khi có sự gì xảy đến cho con, em đều như linh cảm thấy. Một lần, chú Hùng bế con sang chơi bên nhà, rồi độ vài giờ sau, chú ấy chạy sang lấy áo của con. Thế là em đoán có sự gì xảy ra, em vội và mang áo con chạy sang ngay. Thì ra con chứng ta đã bị ngã, vập đầu vào thành ghế chảy máu. Em cuống qui lo sợ, nhưng rồi con nó cũng chẳng làm sao, vết 'thương nhẹ vài ngày sau đã khỏi. ¬ Vụ hè năm Tân-Ty, con chúng ta lúc đó mới được hơn ba tháng, mẹ con em lên Tam-Đảo. Anh - cùng đi với em, và khi leo những bực đá, anh bổng con đi trước, em lững thững bước sau. Đến hơn hai chục bực đá, nhưng khí hậu ở Tam-Đảo khiến con người không thấy mệt. Vĩnh-Yên, trời nóng bức, ở _ đây trời lạnh lại ít mưa. Thấy vợ chồng mình lên, Ba mừng rỡ. Ba nhìn cháu ngoại với vẻ mặt sung sướng.
Trang sách 70Ở Tam-Đảo mọi việc được Ba lo cho hết, nhất là vẫn đề mua sữa cho con. Đang thời chiến tranh, những nhu yếu phẩm đều bị hạn chế, và tìm mua được sữa cho con là một việc rất khó khăn đối với chúng ta. _ Chúng ta lên Tam-Đảo sáng ngày thứ bảy, anh ở ._ lại với em hết ngày thứ bảy, ngày chủ nhật rồi sáng _ .thứ hai anh về Vĩnh-Yên sớm. Trời đang lạnh, em đang nằm trong chăn bông cũng cố dậy đứng cửa » nhìn anh đi xuống cầu thang và đặn dò anh sáng thứ bảy lại lên. Không phải riêng gì ở Tam-Đảo hỗi đó, sau này ở đâu cũng vậy, mỗi lần anh ra đi có việc gì, bao giờ em cũng đứng cửa nhìn theo, và lúc anh trở về bao giờ anh cũng thấy em chờ đợi. Giờ đây em __ còn đâu nữa ! Anh ra đi còn có ai đứng cửa nhìn theo, -và mỗi lần anh ở xa về ai là người chờ đợi ! Và em, nơi âm cảnh lạnh lùng trơ trọi, chắc em cũng nhớ lắm, những ngày chung sống của đôi ta !
Trang sách 71Đất chẳng phải chông con, gửi thịt XƯƠNG sao F đặng ?
Suốt vụ hè cứ đến sáng thứ bảy là anh lên với em, : để thứ hai anh lại về Vĩnh-Yên thật sớm. Đến Tam- __ Đảo, lần nào anh cũng thấy em đang đứng ngoài cửa 'ngóng chờ. Gặp anh, em ríu rít khoe con, nào nó ăn nó chơi hoặc nó nóng đâu đau yếu. Rồi em kế những việc em đã làm, em khoe chiếc áo em mới đan xong cho con, em khoe em ăn cơm được để chứng tỏ sức khỏe | em dỗi đào...Hai vợ chồng chúng ta lại sống hai ngày bên nhau thật là đầy đủ, có khi chứng ta gửi con dắt nhau đi chơi núi, hoặc chúng ta cùng ngồi dưới nắng __ để nói chuyện không đâu với nhau... Sự hòa thuận của “chúng ta đã khiến có người bực bội, nhưng chúng ta đâu có cần biết đến, chúng ta chỉ biết có đôi ta.
Mẹ con em ở Tam-Đảo cho đến hết vụ hè. Em | hẹn anh ngày về, ở Vĩnh-Yên anh ngong ngóng đợi, _ rồi một buỗi trưa, anh đi làm về, mẹ con em đã ở sẵn | đăng nhà. Mặt em tươi hơn hớn, em cười mừng rỡ tưởng chừng như chúng ta xa cách nhau đã đến mây — Hôm ấy chúng ta ăn cơm ở đằng nhà. Chỉ bận cho chị Sinh, nhưng chị ấy cũng vui khi thấy chúng ta thương yêu nhau. Em thường bảo anh :
Trang sách 72- Chị em chúng em mô côi mẹ nên thương nhau lắm. Chị Sinh rất thương em và chị ấy thường nhường nhịn chúng em. Áo của chị ấy chúng em lấy __ mặc, tiền của chị ấy chúng em lắy tiêu. _ Em ơi, em đã sống cái cảnh mỗề côi không mẹ, - Sao ngày nay em nỡ ra đi để các con em lại rơi vào cảnh đó. Anh cũng mong chúng nó thương nhaunhư - chị em em thuở xưa. Mỗi khi thấy chúng nó ngắm nhìn ảnh em, anh lòng thật xót xa ! _Ở Tam-Đảo về, con Uyển cũng khỏe mạnh ra.
Mọi người chuyển tay nhau đòi bế, nhưng đã biết lạ, lúc đầu nó chỉ bám lấy ern hoặc anh.
— Chúng ta lại sống với nhau những ngày êm ái ở Vĩnh-Yên đôi khi chúng ta cũng giận hờn nhau, nhưng giận hờn nhau chỉ vì thương yêu nhau quá.
Con chúng †a ngày một lớn và càng lớn nó càng thông minh, có nhiều điệu bộ khiến chúng ta vui sướng. _Bm còn nhớ lúc nó đã biết nói biết đi, tối tối .__ Chúng ta mang nó sang bên nhà chơi với các bác, các ,Chú và các cô, chúng ta không dùng tiếng câu và _ tiếng dì. Sang đây nó hát hỏng, dậm chân hoặc làm „ nhiều trò tạo vui cho mọi người. Một hôm nó đứng trên giữa sập vừa hát vừa dậm chân, hát xong một câu, nó bắt mọi người vỗ tay. Ai không vỗ tay nó hỏi: . ~ Kìa sao không vỗ tay đi ?
Nhờ Trời Phật thương, con chúng ta lớn dần, hiểu biết hơn. Một hôm, em nhìn con thấy nó với tay lấy chén nước, đầu nó đã cao hơn chiếc bản nước, em bảo anh :
Trang sách 73- Anh nhìn, con chúng ta thế mà đã lớn rồi đấy | . Phải nó đã lớn, và ngày nay nó đã thành người.
Nó đã khóc không biết bao nhiêu khi em chết, và . hằng ngày bây giờ nó cũng luôn nhớ nhung em.
Không những nó, mà cả các con nó nữa. Hai đứa luôn luôn nhắc nhở tới Bả. Con Bê nó bảo anh :
- Sao Bà đi vắng lâu thế hở Ông ? Bà yêu hai đứa, Bả làm bánh cho hai đứa ăn.
Cả thằng Bi nữa, luôn luôn nó đứng trước bàn thờ em nó lạy và nói :
- Bi ạ Bà, Bà về Bà làm bánh cho Bì ăn !
Chúng nó có biết đâu Bà chúng đã chết. Trong đầu óc ngây thơ của chúng còn bao nhiêu kỷ-niệm tốt đẹp của Bà l Cũng như anh, anh quên sao cho được những kỷ niệm tốt đẹp về em ! Nghĩ anh càng giận cái Bệnh-viện Grall họ đã để em chết ! Anh không hiểu tại sao họ không giải phẫu ngay cho em.
Cơn chúng ta lớn khôn dân, hiểu biết hơn thêm.
Bấy giờ là năm 1943. Con đã lên ba. Em lại Lúc này vi đời công chức không được dư đật nên chúng ta có mở thêm một cửa hàng bán vải và tạp hóa, và may mắn chúng ta lại được chỉ định bán vải của Chính phủ phân phối cho dân. Nhờ sự buôn bán này chúng ta cững sung túc, nhưng em phải vất vả thêm. Mặc dầu có người làm giúp việc, nhưng mọi công việc chính em tự tay trôn g nom lấy. Em vẫn săn sóc anh như khi còn son rỗi, em vẫn trông nom con như lúc chưa buôn bán, em lại thêm công việc luôn - luôn-phải đi lĩnh hàng ở Hà-Nội. Anh nhớ nhất, lần em lĩnh gần hai chục kiện vải, em chỉ đi có một mình ˆ bụng lại to, vậy mà em đã mất trước mắt sau, nào thuê người cân vải, khiêng vải lên xe lửa, nào trông nom để những kiện vải không bị kẻ cắp rạch lấy. Em bận rộn suốt chuyến tầu. Đã đành rằng, mỗi lần em ._ lên tới Vĩnh-Yên anh đều đón đợi ở ga, nhưng mọi sự nặng nhọc lúc lên xuống xe lửa, lúc trông nom hàng hóa ở trên tầu đều do em lo liệu !
Trang sách 74Lúc bấy giờ lại đang chiến tranh, quân Nhật đóng ở Đông-Dương, quân Đồng-Minh rội bom bắn phá nhất là những đường giao thông và những phương tiện chuyên chở. Ban ngày xe tâu không đi, và chỉ có những chuyến tầu đêm ! Em đãcanđảmvà _ -_ đã khó nhọc trong mọi chuyến lĩnh hàng, nhưng em .vẫn vui vẻ, vì sự khó nhọc đã làm cuộc sống của › chúng ta dễ chịu hơn về mặt tài-chính. Đồng tiền đồi đào, gia đình chúng ta thêm ấm cúng, và sự săn sóc đứa con đầu lòng của chúng ta càng chu đáo.
Những ngày nghỉ, và kẻ cả những giờ nghỉ trong những ngày đi làm, anh phụ giúp với em xé vải thành từng tắm sẵn bán cho người mua hoặc trong một vài . công việc khác. Em đã thưởng công cho anh bằng .những bữa ăn rất ngon. Anh không bao giờ quên món cá gáy Đằm Vạc rán vàng, hoặc món canh nấu với đầu đuôi cá vừa ngon vừa đậm. Em rất lưu ý đến thức Ặ ăn của anh và của các con. Suốt từ đó tới ngày em - chết, em chỉ mong làm món ăn lạ và ngon để chồng ì con thưởng thức, chính em, trong những bữa ăn, em thường nhường phần đành cho chồng con. Cả ngay __ đến chỗ ngồi trong bàn ăn cũng vậy, em xếp chỗ cho | 'chồng cho các con, và em chỉ ngồi nơi đầu bản ăn, vào một góc bên anh ! Trời ơi ! Một đời em hy-sinh cho chồng cho con, ngày nay các con bắt đầu khôn lớn, sao em vội vã ra đi ! Vắng em, rồi đây, việc gây dựng cho các con anh biết bàn với ai ? Ai sẽ giúp anh lo liệu tương lai cho chúng ! Em ạ, ý kiến của em bao giờ cũng đúng và những lời em nói ra về hôn nhân của __ cắc con, ngày nay em mắt rồi, anh càng thấy đúng. __ Mùa đông năm ấy đến, năm Quý-Mùi, năm chúng ta làm ăn tương đối đễ chịu, mặc đủ đồng lương cố định của công chức. Công chức cực khổ, nhưng vợ chẳng chúng ta vẫn sung sướng nhờ cửa hàng của em. _ Cuối năm ấy em sinh con Hạnh. Hôm đó là ngày 27 tháng Chạp. Chỉ còn vài ngày nữa là Tết. Em sinh —_ ©0n Hạnh vào lúc giờ Mùi, ban ngày, anh nghỉ việc đưa em vào nhà thương cùng với chị Sinh. Vẫn lại cái thúng khảo lần trước của em với các quần áo tã lót em may sẵn cho con.
Trang sách 76Em sinh Hạnh hơi khó khăn hơn khi sinh Uyễn, nó có tràng hoa quần cỗ nên lúc xoay đầu trong bụng mẹ nó đã làm em đau đớn. Anh nhớ, anh đứng cạnh nhìn em, từ lúc em chuyển bụng, cho đến lúc em . Sinh. Qua những cơn đau em đã nắm chặt lấy người - .anh và em nhăn nhó khe. khẽ kêu :
- Đau quá anh ạ ! :
Anh vuốt ve em, nhưng cơn đau càng dài hơn.
Anh khuyến khích em, em cố găng. Rồi em lên bàn đẻ. Em đã vất và mới sinh được Hạnh ra ! . Con đã ra khỏi bụng mẹ, bỗng anh thấy bà đỡ mặt hớt hơ hớt hải. Bà ấy bảo anh :
-—= Bà nhà bị băng huyết, để tôi cứu bà trước, sẽ Săn sóc đến cháu sau. - - Anh lo sợ, nhưng bà đỡ, Bà Lê-kim-Thạch, một người rất có nhiều kinh nghiệm về khoa hộ-sản đã trấn an anh :
- Ông cứ bình tĩnh, bà không sao đâu, chích vài mũi thuốc bà sẽ khỏi! - Anh bối rỗi nhưng cũng không biết làm sao, đành -_ chờ kết quả những mũi tiêm của Bà Thạch. Bà lại nói: _„ "Trường hợp của Bà không đáng ngại lắm, nếu có nguy hiểm đã có bác-sĩ.
Độ vài phút sau, bà đã tiêm cho em hai mũi thuốc. Bà bảo anh :
- Thôi, máu cầm rồi, bà không sao cả. Giờ tôi trông nom tới cháu.
Trang sách 77Anh nhìn em mỉm cười, em cững cười theo.
Chắc là em mệt lắm, nhưng em cố làm ra bộ tươi tỉnh cho anh vui lòng.
Bà đỡ lúc đó mới quay sang săn sóc cho Hạnh, - và thực là may mắn, hai mẹ con em đều không sao cả l Không hiểu số mệnh thế nào, sinh cơn Hạnh em l đã lâm nguy-hiểm, lúc nuôi nó lại càng vất vả. Lúc trồng đậu, đậu mọc, một nốt đậu mâng mủ ăn lan một vết lớn tưởng sâu vào đến xương, em ngày ngày lau rửa cho con, có đến hàng tuần lễ mới khỏi. Rồi lại lần nó đi tướt, nó nằm trên ngực em, phân ra bừa bãi chảy ướt cả người, vậy mà em vẫn năm im, và khẽ - Đề cho con nó ngủ.
Cho đến khi con thức giấc, em mới đặt nó đi tắm rửa thay quần áo. Lần ấy chúng ta đã lo lắng không biết bao nhiêu. Quanh hàng phố ba bốn đứa nhỏ bỏ _ mạng về bệnh đi tiêu này, làm sao chúng ta không lo lắng. Chúng ta càng lo hơn khi mua thuốc ở Vĩnh- ` Yên không được, anh phải về Hà-Nội tìm kiếm. Ở Hà-Nội lên may thay con đã khỏi rồi, nhưng đồng ' thời anh cũng được tin con Bà Giáo Thọ cùng phố vừa chết vì bệnh nảy. Không hiểu có phải đó là một bệnh dịch tả của trẻ con chăng ?
Rồi đến năm lên ba nó lại mọc mụn ở thái- dương, chiếc mụn ăn thành mạch lươn, kéo dài hàng tháng, em ngày này sang ngày khác, nào rửa nào bôi thuốc, mãi con mới khỏi.
Trang sách 78Nuôi con thật công trình, hết bệnh này đến tật khác, nhưng rồi con cũng khôn lớn thành người. Cho đến khi con khôn lớn, em cũng đã nhiều lầnđaukhổ - - vï con nhất là khi dạy bảo con chăng ăn lời ! Rồi năm 'đay con 27 tuổi, việc hôn nhân được định liệu Em - sắp đặt chu đáo cho con, từ ngày ăn hỏi cho đến ngày cưới. Có bao nhiêu tiền em đỗ vào cho con hết. Thấy một chiếc nhẫn đẹp, định mua em lại thôi và em bảo :
“ Thôi để tiền cho con !”
- Em lo cho con đến ngày cưới, nào thuê nhà sẵn, đặt tiền sang nhà, sắm giường đệm chăn gôi cho cơn — không thiểu thứgi.
—— Ngày l2 tháng I1, tức là ngày 20 tháng 12.1969, là ngày chánh thức con vu quy. Em đã bao lần cùng anh bàn tính đến việc cưới xin của con ra sao, mời mọc họ hàng khách khứa như thế nào, và em đã bỏ ra không biết bao nhiêu công trình để làm cỗ đãi khách. Em muốn anh được đẹp mặt, và con được hoàn toàn hạnh _ phúc. Em sẽ hãnh diện về sự lo lắng chu đáo cho con. . _, _ S-ng ngày mỏng mười em còn đi chợ mua sắm thêm thức ăn, mặt em còn tươi như hoa, những người gặp em sáng hôm đó, còn nhớ hết lời ăn tiếng nói của em.
Đi chợ về em kêu mệt, em đổi cầu ra phân đen, mửa ra chút máu đen. Ngay buổi chiều anh đưa em vào bệnh viện Grall sau khi đã được anh Tuyên cho ._ biết em bị đứt mạch máu trong bao tử. Lúc ở nhà ra .đi, em có biết đâu ra đi là vĩnh biệt nhà cửa. Nhà cửa em đã tạo nên, và có ngôi nhà này cũng do - em ! Vào nhà thương em còn tỉnh táo khỏe mạnh, có ngờ đâu hai hôm sau em chết ! : Nằm nhà thương, em vẫn io đến đám cưới của con. Em đã đặn đò chị Sinh mọi việc, phải làm những 8Ì, và nhờ chị Sinh thay em trong đám cưới con.
Trang sách 79Thật đau lòng quá em ơi ! Em chăm lo cho ngày | -cưới của con, vậy mà đám cưới con, em không được chứng kiến ! Anh còn nhớ rõ lắm, những lời em nói, sáng hôm thứ sáu, lúc anh vào thăm em. Em đã bảo Sơn, chồng sắp cưới của Hạnh :
- Các con cứ về vui đi ! Mẹ không sao đâu !
- Và em cũng giục giã anh về trông nom cho các con. Thật không ngờ ! Hai giờ chiều hôm ấy em trở __ bệnh, anh lại vào với em. Người ta đưa em lên phòng - 'lạnh để chờ giải phẫu, rồi người ta cũng không giải phẫu ! : Thế là đám cưới con ở nhà, vắng mặt em lại thêm văng mặt anh, anh ở nhà thương với em, anh làm sao rời khỏi em được. Anh đợi chờ nghe ngóng bệnh tình của em từng phút, lát lát anh lại lén vào nhìn em ! Máu — vẫn sang, nước biển vẫn vào, nhưng em thật là ' mệt nhọc † TS Tối hôm đó đám tiệc ở nhà vắng cả hai chúng ta; cả đến sáng hôm sau, ngày lễ vu quy của con, chúng ta cũng đành nhờ vào các cô các bác ! Chị Bảo đã giúp chúng ta rất nhiều và đã thân hành trải giường chiếu cho các con để chúng gặp may mắn. ˆ _ Cưới con buổi sáng, buổi chiều em ra đi vĩnh _ biệt cối đời ! Em ơi, giờ đây, em có biết anh đang đau ˆ đớn ! | Số mệnh thật lạ lùng ! Sinh con Hạnh em bị băng huyết suýt chết, rồi đến khi con lấy chồng, em lại bị băng huyết lia đời ! .ònn SN: siể..s. My CC... - Ễ ng ý" san n h6. : | TH HỆ I2 7) 1/77 1953/ tần nhật c32 cán, F:
Trang sách 81“ Ñ.. 8"- # -JÊn) sung: N R x ' LÍ ˆ ứ K2 2o - -. ¬ ——. tát $ Ẻn COY P.2. SN cưa GV tan ty AM. .-‹... Tý x. #2 vekE to 22C Ki DI sen + .. ¬ ¬ - - tửm T10 181 1n..." bà: _: S: .. TIỂNG _ Tờ, c, KẾ Ea ST HẬU nh IÊN 4 Mr: Tộc hQP chót ' ti kg . TA ` XI: 2:2 Rojg ngày Xuân Kg.Dàu SP xe .. 1:
L0 o2 sa h " : : x 1ó. ANH coöệc? LAI 2ME VỊ - 8 ty # T2 NAY š: | 4 CC lên TC SÊn xảy ¬-— : AT ơn di ra - Khện Đo tỏi ba AE vn, ¬.= l = sẽ NA XS ch: n ¬"¬. t San TH kỗ mã sứ.