Thăm vợ ở Vĩnh-Yên và sự hiểu lầm của mẹ kếPhần III · trang 37–52
Sách chia làm 14 phần, đánh số nhưng không đặt tên. Tên các phần dưới đây do trang này đề xuất để tiện tra cứu, không phải của tác giả.
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 37Ở Hà-Nội, hàng tuần anh chỉ mong ngày chủ nhật để được lên thăm em. Lên thăm em, nhưng - — không bao giờ anh mua quà cho em, và em không đợi quà mà chỉ đợi anh. — ` | ' Có lần anh đưa chị Dung lên thăm em. Chị Dung được đón tiếp niềm nở và ngày vui của chúng ta càng 'thêm vui. m"
Tuần 49 ngày của Bà anh cũng lên. Cúng Bà trên chùa Láp, anh lễ xong, anh về nhà với anh Lân. Ba cũng bảo em về dọn cơm anh ăn. Bữa cơm hôm đó, anh nhớ có đĩa thịt bò sào. Em đã chọn những miếng rất mềm và lúc bưng mâm cơm lên em bảo anh :
—._~ Thịt bò em sảo vụng lắm, cấm anh chê đây LỘ _, Em tủm tỉm cười. Em mặc bộ quân áo trăng, đầu chít khăn trắng, chiếc khăn làm khuôn mặt em cảng nổi và nụ cười em càng đuyên dáng hơn. Mẫu tang - của ta là mầu trắng, nhưng chiếc khăn trắng trên đầu em đã vô hình trung tự biến thành một món trang sức - — khiến vẻ mặt em càng xinh tươi, đôi mắt em càng trong sáng và đôi môi em càng mọng thắm.
—._ Hôm đó, chính em đã sới cho anh bát cơm đầu tiên. Anh Lân và anh ngồi ăn cơm, em chạy lên chạy xuống đẻ tiếp thức ăn. Bữa cơm thật ngon, anh nhớ mãi và sau này không biết đã bao nhiêu lần anh nhắc lại với em về bữa cơm này và mỗi lần nhắc tới, em thường lườm yêu anh và bảo: _. . .“ Cái mặt đáng ghét. _, Tài nội trợ của em, nhất là tài bếp núc của em, đã khiến cuộc đời chung sống càng thêm hạnh phúc, ” nhưng đau đớn thay, giữa lúc hạnh phúc đang đầy đủ, —_ giữa lúc chúng ta đang cần phải có nhau, nhất là anh cần phải có em, em bỏ anh em đi. Mỗi bữa cơm anh lại nhớ tới những món ăn-của em, và em ạ, luôn luôn anh vẫn bắt các con dọn một chiếc bát và đôi đũa, đặt . bên cạnh chỗ anh ngôi như khi em còn sống ! . -_ Xong bữa cơm hôm đó, buổi chiều anh lại xuống Hà-nội. Lần này, anh về Hà-nội hơi lâu, có lẽ đến hơn hai tuần lễ anh mới lên, Không phải anh không nhớ em, nhưng vì anh cũng phải về quê thăm Ông Bà Thầy Mẹ anh. Không lên thăm em, nhưng hình ảnh em không lúc nào rời khỏi anh, và những lúc nhớ nhung anh lại giở hai tắm ảnh của em ra ngắm Ì - — ` Lần đó, anh lại lên thăm em. Lúc anh đến nhà, - -không biết em đi đâu vắng, anh chỉ thấy có Me, chị _.
Trang sách 38Sinh và cô Tơ.
Anh chào hỏi mọi người, hỏi thăm em Chị Sinh bảo em đi xuống chợ. Me hỏi han anh vài lời rồi đưa anh vào trong buông hỏi riêng : '~ Người ta bảonó có chửa với anh rồi phải không ? Ủa! Sao người ta lại bảo lạ thế nhỉ. Hai - chúng ta ở hai nơi làm sao em có chửa được với anh.
Trang sách 39-Mà tại sao Me lại hỏi một câu vô lý như vậy? Phải chăng Me muốn gián tiếp bảo cho anh biết là em hư?
Me đã lầm, anh hiểu em của anh lắm! Gia đình em là „ một gia đình đạo đức, em là một cô gái có giáo dục, đời nào lại có thể xảy ra sự bất thường như thế được! : ' Trước câu hỏi như gáo nước lạnh đổ vào mặt anh, anh hơi sững sờ, nhưng chỉ một thóang anh điềm _ nhiên trả lời :
"` „ Họ nhầm ! Nhà con không có chửa được !
Chúng con chưa gần nhau, và con tỉn rằng nhà con cũng không gần ai cả.
Trước câu trả lời cương quyết của anh, Me như đánh trồng lảng nói : _- Ấy thế thiên hạ chúng nó mới xấu mồm, chúng __ muốn đặt đều để anh ghét vợ anh. _.. Không biết thiên hạ đậy là ai, nhưng anh không nói gì, lắng lặng đi ra.
- Một lúc sau em về. Thấy anh mặt em tươi hơn hớn. Nhìn dáng của em đi, anh thấy lời nói của Me + thật là vô lý. | _ Chúng ta chào nhau, trao đổi cùng nhau một vài câu, rồi em phải vội vã đi vào bếp, lo công ăn việc nhà. cứ nói chuyện với anh, Bà cụ sẽ ngắm nguýt chẳng bằng lòng.
Trang sách 40Sau này em thường kê lại, những năm đó ở nhà chỉ có mẫy chị em. Ba làm việc ở Tam-Đảo và Me cũng ở luôn trên đó với những người con riêng của Me. Thỉnh thoảng về nhà, Me thường bắt bẻ từ cái lá tre ở trên bụi vừa rụng xuống sân, từ vài tờ giấy ở đâu __ bay tới trước nhà. Dì ghẻ con chồng mà ! s. Máy đời bánh đúc có xương, l ` Máy đời dì ghẻ có thương con chồng. l Em bận lo công việc nhà, nhưng rồi đôi ta vẫn được nói chuyện riêng với nhau. Anh thuật lại những lời Me vừa nói với anh. Mặt em sa sầm. Anh bảo em : :
- Ai muốn nói gì thì nói, em vẫn là em trong | ._ trắng của anh. | .. Mắt em hơi rơm rớm lệ. Anh an ủi em. Em nói :
- Anh tính, Me là dì ghẻ, Me có thương gì chúng em Ì | Câu chuyện chỉ thoáng qua rồi chúng ta bước ị sang chuyện khác, chuyện nhớ nhung giữa đôi ta. Ai muốn nói gì thì nói, ai muốn bảo sao cũng mặc, chúng ta hiểu nhau là được. Em mới 16 tuổi đầu, lại ˆ -_ lã con gái tỉnh nhỏ, dù ai có vu oan cho em thế nào, _ -vẻ ngây thơ của em đủ bào chữa cho em tắt cả.
Hồi đó quả tình người ta cỗ ý gây mâu thuần giữa chúng ta. Khi không, người ta bịa chuyện bảo em như vậy, còn đối với anh, người ta cũng có tha đâu, người ta cũng đặt ra những câu chuyện không ai có thể tưởng tượng được. Người ta bảo anh, trong lễ hỏi đã đưa những bao chè không ruột.
Trang sách 41- Thử hỏi, xưa nay có ai đi cưới vợ lại đem những -bao chè không ruột tới ! Mà mỗi bao chè đáng giá bao nhiêu ? Người ta cố tình làm nhục anh, và trong „ — cử chỉ người ta còn có nhiêu điệu bộ như khinh bỉ anh. Anh có đem nhận xét của anh nói lại với anh - — Đạt. Anh Đạt bảo :
- ~ Cậu phải coi chừng đấy ! Khéo mà mắc đòn lý gian. Cậu phải hiểu, gia đình cậu hơi phức tạp. Cậu __ phải hỏi lại vợ cậu cần thận.
- ` Thì em đã nói với anh rồi :
- Me là dì ghẻ, Me có thương gì chúng em Ì Đã là đì ghẻ lại có một lũ con riêng, người đì ghẻ đó bao giờ có thể thương được con chẳng. Người ta chỉ muốn đìm con chồng xuống, đọat hết quyền lợi của con chồng cho con riêng. Hạnh phúc của con chồng tất nhiên như cái gai trước mắt người †a.
——— Điều nảy, sau này sống với em, anh càng thấy - TỐ. 7 Lũ con riêng của Me, Me muốn gả chồng cho " sớm, còn lũ con chồng càng muộn càng hay ! Chị Sinh đã là nạn nhân nhiều đợt của Me. Mỗi lần có ai bắn tin đính hôn với chị là Me giận dối, thẳng hoặc, có ai tới nhà có ý nói chuyện muốn xin chị — cho con cái mình thì Me mặc lưng mảy vực với người ta như vậy thử hỏi ai còn muốn và còn đám tính đến chuyện cưới chị Sinh về làm dâu con nữa. Trái lại, ai đánh tiếng các con riêng củá Me, mặt Me tươi như hoa, me săn đón hỏi han và giúp đỡ thật nhiều nếu cần như trường hợp chú Tình. Đấy là không kể những khi người ta đánh tiếng muốn hỏi chị Sinh, Me đã gạt đi và nói người ta làm __ mai cho cô Hợp, con riêng của Me. l _, Càng về sau, anh càng hiểu rõ cái dụng ý khi . hỏi anh về tin đồn em có chửa, cũng như cái đụng ý phao lên tin trong lễ cưới có những bao chè rỗng ruột. Người ta muốn đôi ta khinh rẻ lẫn nhau, nhưng đôi ta chỉ quý nhau hơn. . Mỗi lần hai chủ nhật liền anh không lên thăm em, Anh nhớ em lắm, nhưng vì chủ nhật trước anh . về quê và chủ nhật sau là ngày cuối tháng, anh định .ohủ nhật sau nữa sẽ lên với em.
Trang sách 42Anh nằm buồn ở Hà-Nội. Dạo này anh không ở nhà chị Dung nữa vì vợ chồng chị ấy đã dọn lên Lạng-Sơn, chị ấy giới thiệu anh đến ở nhà | ông Tham Nhân ở Ngọc-Hà, đường lỗi đi rất khó khăn Vậy mà, anh ngạc nhiên biết bao khi vào | khoảng độ 10 giờ rưỡi, anh thấy em xuất hiện ở _.
-_ cổng ngõ đi vào, vẻ mặt không mẫy vui.
- -_ Anh vội vã chạy ra đón em và anh xin lỗi không lên thăm em.
Dắt em vào trong nhà, em nói rõ lý do tại sao em tìm về anh ? Thì cũng lại tại người ta. Người ta đã đặt chuyện nói với em, bảo rằng anh giận em vì em khinh gia đình anh quê mùa lại không giàu có, bởi vậy anh đã không lên với em nữa.
Trang sách 43- Lâm gì có chuyện ấy ! Em có bao giờ khinh anh cũng như anh có bao giờ khinh em. Đối với nhau -„ Chúng ta chỉ có sự quý trọng, đã quý trọng nhau tất nhiên phải quý trọng bố mẹ nhau ! + Em thấy anh tuần trước đã không lên với em, và tuần sau khi chuyến tàu ở Hà-Nội lên cũng lại không thấy anh, thế là em bỏ về tìm anh !
Em liều thật, đường Hà-Nội ngõ ngách như — vậy, anh lại ở tận Ngọc-Hà, vậy mà làm sao em 'tìm nổi được nhà. Đã đành rằng rihững lần trước lên thăm em, anh có nói chuyện đường lối vào nhà anh | nhưng tìm được đến nhà anh, em đã thật may mắn.
Hai chúng ta phân trần với nhau và hai chúng ta đã cùng hài lòng. Lúc này em cảng nói rõ về Me với anh, để chặn trước những sự hiểu lầm có thể có giữa đôi ta.
- — Chúng ta đã sung sướng với nhau một ngày ở 'Hà-Nội. ` Buổi chiều, tiễn em ra xe lửa, anh ổi theo em luôn. Anh lên tầu, và chỉ từ giã em khi tầu ngược gặp tàu xuôi, anh mới sang tầu để về Hà-Nội.
- Một lần anh đến với em, anh mang máy ảnh lên để chúng ta cùng chụp ảnh. Gặp nhau chúng ta đã -đđ- mừng mừng rỡ rỡ, và anh đã chụp cho em không "biết bao nhiêu tắm ảnh, tiếc rằng chúng ta sau này không còn giữ được tắm nào. Chiều hôm ấy, lúc anh xuôi, em tiễn anh ra ga, có chị Lân cùng đi. Ở sân ga anh còn chụp được cho em thêm nhiều tắm ảnh khác, em đứng chung với chị Lân. Những tấm ảnh ngày nay đã mất, và chính em, em cũng không còn ˆ _ nữa ! Ảnh mất, người cũng chết, còn chăng chỉ là cái „ bóng xa xăm của cái thuở ban đầu chúng ta mới lấy nhau nhưng chưa ăn ở với nhau. Đôi con mắt trong sáng, mái tóc thề buông lơi, em chít vành khăn trắng.
Trang sách 44Hồi đó trời đã sang công, trước trời lạnh, má em hồng | hồng. Em cười thật là tuyệt đẹp I . Em chụp ảnh với chị Lân, chị Lân chết trước em bến năm, ngày nay đến lượt em. Phải chăng sự ._ thất lạc tất cả những tấm ảnh đã báo trước sự .ra đi của hai chị em, kẻ trước người sau, và ngày nay ở trên cõi thế chỉ còn lại người chụp ảnh.
Em tiễn đưa anh ra ga, vợ chồng tiễn đưa nhau có chỉ là lạ, vậy mà người ta cũng không bằng lòng . và khi em lên Tam-Đảo lại muốn trở về Vĩnh- Yên người ta đã đặt đều này tiếng khác để Ba nổi . nóng đánh em ! Trận đòn này ghê gớm lắm, sau này - những người làm của Ba ở trên Tam-Đảo đã thuật -lại cho anh hay. Và chính em, cũng đôi khi em nhắc tới. Mỗi khi, các con em có điều gì em bảo không nghe, em thường nói :
Trang sách 45- Mẹ mày ngày xưa như thế thì chết với Ông !
Ba đánh em, em không phản nàn, em chỉ oán người đã xui bảy Ba ! Người ta ác thật, người ta chỉ muốn con người ta hay, còn chị em của em, người ta - chỉ lo hành hạ. ca Sống cái cảnh Mẹ gà con vịt, em đã trải bao nhiêu cơ cực. Em thường nhắc lại với các con và em - — vấn bảo chúng :
- Các con có Mẹ, Mẹ bảo không nghe ! Ngày xưa, Mẹ mỗ côi từ năm lên sáu, thiếu cả tình thương các:con có biết đâu sự khỗ sở này !
Em ơi ! Ngày nay các con em cũng như em ngày xưa, chúng nó mất em, chủng nó cũng mồ côi Mẹ 'hư em ! Có khác chăng chỉ ở chỗ chúng nó sống | với bố, bố đã giả, tất nhiên không bao giờ chúng phải chịu cảnh Mẹ gà con vịt, và những điều xưa kia em đã đau đớn phải chịu, ngày nay anh hứa trước vong linh em, anh sẽ tránh cho các con.
ˆ Anh còn nhớ, em hằng nhắc với anh một câu . chuyện ngày thuở nhỏ ; ___ Hồi đó em ở Tam-Đảo, em mới độ I2, 13 tuổi.
- — Tam:Đảo trời lạnh chóng đói. Thường vào khoảng 3, 4 giờ chiều em thấy đói. Những lúc ấy thường M¿ẻ và mấy con riêng của Me dắt nhau xuống nhà kho mua bánh mì ăn. Biết vậy em càng thấy đói hơn và em chỉ ước ao có lấy 2 xu để mua bánh mì ăn nhưng chẳng hôm nào em có 2 xu ! Thế là ngày ngày Me và các con riêng cứ ăn và em cứ nhịn ! Ba __ có biết đâu ! Ba cho là Me vẫn săn sóc các con của Ba như Ba thương các con của Me vậy, và mỗi khi tính tiền với Ba, Me vẫn tính những món tiêu về các con Ba, tuy đây chỉ là những món tiêu tưởng tượng. Me có thương con chồng thật, nhưng thương đúng câu yêu cho vọt nên thường xúi bây để mấy ` chị em em phải đòn, như thế mới thỏa lòng Me _ __ thương ! _, Rồi Me lại đặt chuyện này chuyện khác để kể xấu chị em em. Em có nhắc lại chuyện liễn mức dứa.
Trang sách 46Me làm mứt, mẹ con Me ăn, rồi cô Hợp chẳng biết ăn uống làm sao, đậy không kỹ để cho kiến bò vào. Thế là khi thấy có kiến trong liễn mứt, Me đã bảo Ba : - - Đấy ông xem con ông, tôi cho chúng nó ăn có . thiếu gì đâu, vậy mà nó còn ăn vụng để cho kiến vào .hết liễn mứt củatôi.Ð - - Me muốn ám chỉ em, vì lúc ấy chỉ có em ở Tam-Đảo. Thật là oan uống, em có biết gì đâu, và ngay từ nhỏ sống trong cảnh mồ côi, em đã sớm khôn, nên em đã cố tránh hết những điều _ gì có thể làm cho Ba buổn, nhất là những tính xấu, ăn vụng ăn cắp vặt không bao giờ mấy chị - em em lại phạm vào. Con Me ăn vụng nhưng Me -cứ để cho con chồng; cũng như tiền của Ba để trong tủ, con Me có lấy thì lẫy, chứ em, em không . l -Á7- thèm ăn cắp.
Trang sách 47Những lời em nói như còn văng vắng bên tai anh, và ba mươi năm chúng ta chung sống với nhau, | anh đã hiểu em, em là người tự trọng, không bao giờ để cho ai có thể coi thường được, kế cả anh về sau : này nữa Ï Và bệnh thấp của em, em vẫn nhắc lại với các ` con là bắt đầu tự Tam-Đảo. Đêm đó, trên nhà khách khứa nhiều, bao nhiêu chăn mền nhường cho khách. Chỉ còn lại một chiếc thì oô Hợp, con Me chiếm lấy. Lẽ ra, em và cô Hợp, hai chị em đắp chung một chăn cũng vừa, cả hai người cùng ấm, — nhưng cô Hợp đã ích kỷ nhất định giữ riêng tắm chăn, mặc cho em nằm lạnh. Em không dám kêu ca gì, sợ Me lại điều này tiếng khác. Em đành nằm không với chiếc chiếu, rồi quấn chiếu đắp, nhưng với cái lạnh của Tam-Đảo ở một cao độ trên 1000 thước, lại vào ban đêm, em chịu làm sao nỗi và em ngủ làm sao được ! Em đã bị lạnh, nhất là hai - — cẳng chân lại càng lạnh hơn. Bệnh thấp của em bắt _ đầu từ đó, và sau này, em đã chịu đựng sự đau đớn ` mỗi khi trở trời Em uống thuốc, em xoa thuốc, nhưng bệnh thấp đâu có đễ trị, thuốc chỉ trợ lực để em chịu được bệnh và để bệnh khỏi tăng.
Em thường nhắc với anh nhiều chuyện của thời con gái, sống bên bả mẹ ghẻ thiếu thương yêu và đầy ghét bỏ. Em có kể lại chuyện em mở chai — rượu, chai rượu đã rạn nứt sẵn, em cầm cái cỗ chai, vừa kéo cái nút ra chai rớt xuống đất, nứt theo vết rạn. Việc này đã xảy ra trước mặt khách khứa, trong số đó có bà Phán Độ.
Trang sách 48Chai rượu rơi, may không làm em bị thương. 7 Các bà khách có bà vội vã hỏi : Có sao không ? .
Trong khi ấy, Me lại được địp sỉ vả em và nói moi — nói móc, Me đã bảo Đa : ....- Đấy ông xem con gái ông ! Nó làm ăn có khéo léo không, mở có chai rượu cũng đánh vỡ ! Sau này đi làm dâu làm con nhà người ta, cứ làm ăn thể! — ˆ Ba chưa kịp nói gì, bà Phán Độ đã lên tiếng :
- Cái chai nó vỡ sẵn làm sao được, chính mắt chúng tôi trông thấy, cháu nó có làm gì đâu. Nó không bị thương ở chân đã là may mắn lắm rồi. _—. Có lẽ Ba nghe bà Phán Độ đã hiểu ! Lần này -Ba hiểu, nhưng những lần khác không có ai nói lại, Ba có hiểu không ? Có lẽ Ba cũng hiểu hết, nhưng muốn sự êm ấm trong gia đình, Ba không bênh con l mà nói ra. - Hôm nay em đã chết, nhắc lại những điều này không phải anh oán hận chỉ bà dì ghẻ của em, nhưng anh muốn những nỗi oan ức chịu đựng của - em được họ hàng biết tới qua những dòng anh . T1. ng Ta GIÀN vu 1 v : Da an TN k Ề D Ă. h MP. ` quà - kt›- 2y cg DOẾN -_ ¬ l ĐANG. tên _ TẾ nàn SE Tin 2, Sễ là E Ấn VU Sư AE ng DẦN 1:-182.=- , TÊN nan NV Vu ưn Xi t Huấn Củ TT. t s-..:.. ‹- TH SiaN xi n2 vo .= - ^ >y Tà TW ru ng .¬ K2 `. tr Ề 29t D4 Tư tem ¬-.- va vM J..... th. .R _* 1» g Thì Ta " Tố re Ẳ Na. - h ho ri farESECTSPNIETEE3 Tư . ¬## =`: Sa k Đó k c1 MỀnG, nh King TIẾN V bài ˆ * —- ».. " * h ï #8 NO Si Bàu Nhan " : là TIENG ĐA An án An ha SN s4 . , đt và 4< Sư ST Hệ hấu 2n. 2 DU yyo : , maạạmMMDạaycyyycyặẶMšăẫăNša5n5m5nn.m 8 viết. Em đã khổ từ lúc tuổi còn thơ ấu, nên khi sống với anh, trong buổi đầu tiên đã bao nhiêu lần em nhắc :
Trang sách 50- Từ bé em sống không tình thương. Bây giờ sống với anh, em mới thấy thương yêu là thế nào ! ° Em ơi ! Chúng ta đã thương yêu nhau, chúng ta -_ đã sinh với nhau mười một mặt con, và chúng ta đã __ -củng đem tỉnh thương đặt vào các con. Em thường HÓI : ~ Em không có tình thương của Mẹ từ thuở nhỏ, ngày nay em không muốn các con em bị thiếu thốn tình thương quý báu đó.
- Em nói vậy, nhưng giờ đây, em đã bỏ chúng em | đi, tình thương của em vẫn bất điệt nhưng chúng đâu __ cồn cảm thấy như khi em còn sống bên anh. ` Trở lại những ngày hàng tuần anh lên thăm em chúng ta ngày càng hiểu nhau, cảng quý mến nhau. - : Bây giờ đã gần Tết đến, Tết năm Canh-Thìn. Em được Ba cho về Hà-Nội sắm quần áo, vì đã sắp đến . đến ngày anh đón em vẻ.
Em sắm quần áo, người chọn mầu cho em là - — anh Lân. Anh Lân cũng không còn, anh đã chết từ — l5 năm nay. Anh ấy rất thương em, lại có con mắt 'mỹ-thuật nên những mâu áo chọn cho em rất hợp với người em.
Những ngày em về Hà-Nội lại là một dịp chúng ta gần bên nhau. Em đi với chị Lân, và em ngủ ở nhà chị Lân. Ngày ngày anh lại thăm em và đi phố với em. Chúng ta chưa gần gũi nhau trong chăn gối, vì chúng ta kính trọng lẫn nhau. Anh chưa đón em về nhà, đôi chúng ta muốn đành giờ phút long trọng cho ' sự thương yêu chân thành của đôi ta.
Trang sách 51Trong khi em ở Hà-Nội chúng ta nói chuyện với nhau, không bị con mắt soi bói của ai. Chị Lân cũng ˆ khuyến khích chúng ta đi chơi với nhau. Trong một - buổi nói chuyện bàn về sự sinh con cái sau này, em nói với anh trước mặt chị Lân :
——„ - Rồi chứng ta sinh một lúc hẳn năm đứa cơn như cái bà đăng trên báo. Chỉ sinh một lần là đủ nuôi đỡ vất vã !
Báo chí ngày đó đăng tin một thiếu phụ đẻ sinh năm. Hai chúng ta đã cười với nhau.
Đúng hồi em ở Hà-Nội, bên Pháp có mang qua Việt-Nam hai chiếc máy bay Farman khổng lồ và một số các máy bay Poiez. Để cho đân Việt-Nam thấy sức ._ mạnh của nước Pháp, Chính quyền Pháp cho dân chúng Việt-Nam tới sân bay Gia-Lâm xem những chiếc máy bay này.
Chúng ta cũng đã tới xem. Em và chị Lân đi xe kéo, còn anh và một người bạn đi xe đạp. Những | chiếc máy bay to lớn lúc đó trông lạ mắt, nhưng ngày nay chúng ta đã thấy nhiều chiếc máy bay to hơn.
Đáng ghỉ nhất là lúc trở về, em gặp mây em học . sinh nhỏ, các em đó ngắm em rồi một em thốt ra miệng: .Đẹp như Bà Hoàng! _...
Trang sách 52Anh nhắc lại lời chúng nó cho em nghe. Em cười và bảo : Trẻ con chúng nó nói nhảm, nhưng chính lòng em, chắc em sung sướng lắm.
Lại cũng có một số thanh niên đuổi theo tròng ._ ghẹo em, trong số đó có anh Phấn, trước đây cùng học với anh. Phấn và lũ bạn đang nói ghẹo em, thấy . anh gọi em, bọn họ liền đi vội lên đẳng trước và . chúng ta đã ung dung trên đường về.
Chúng ta chờ ngày Tết Canh-Thìn, để theo tục lệ làng anh, thầy mẹ anh sẽ lên Vĩnh-Yên đón em vẻ. . IV _ˆ_ 25 tháng chạp năm Kỷ-Mão ! Cái ngày đáng ghi nhớ của đôi ta ! l Hôm đó Ông Nội anh ở nhà quê lên đón em. _ Anh còn nhớ đêm hôm 24, lúc đó lớp học Thư-viện và Lưu trữ Văn-thư của anh đã mãn, anh đã trở lên Vĩnh-Yên, và anh ngủ tại nhà em. Trời năm đó sao | _ mã lạnh dữ. Anh năm ở gian buồng bên cạnh buồng em nằm với chị Sinh, anh kêu lạnh, sáng hôm sau em cứ nhình anh riễu mãi.