Nhìn lại ba mươi năm chung sống và tình yêu thươngPhần XIII · trang 184–197
Sách chia làm 14 phần, đánh số nhưng không đặt tên. Tên các phần dưới đây do trang này đề xuất để tiện tra cứu, không phải của tác giả.
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 184- „ :IÐt Đến năm Ký-l)âu, chúng ta lấy nhau đã được 30 l - năm. Ba mươi năm ân-áí với bao nhiêu kỹ-niệm vưi -buỗn trải qua bao nhiêu ngày sướng khổ, suốt từ Bắc vào Nam, khỉ tản cư, lúc hồi cư, lúc gần nhau, lại có lúc phải xa nhau vì loạn lạc. Sướng hay khổ, xa hay gần, luôn luôn chúng ta thương yêu nhau, và hạnh phúc gia-đình không một ngày bị sứt mẻ. Em là người dễ tha thứ đối với anh, nên có những khi anh dan đíu với cô này cô khác, biết thì em giận nhưng ˆ_ giận để rồi lại thương yêu nhau hơn Ï _ Ba mươi năm qua Í Suốt ba mươi năm chúng ta chỉ lo nuôi con rồi lại lo trả nợ, ít khi được thanh thản nhưng chúng ta, sống bên nhau thật là hòa thuận, cùng trông vào hạnh phúc chung.
Năm Ký-Dậu, đã có hai cháu ngoại, các con cũng đã được mấy đứa ra đời, một hôm chúng ta nói chuyện cùng nhớ tới ngày cưới, ngày mồng 10 tháng 8 năm ˆ_ Kỷ-Mão. hỗng chúng ta nảy ra ý định làm ký-niệm Ba l “mươi năm ngày cưới † Phải chăng đây cũng là một điềm gử, bữa tiệc kỹ-niệm phải chăng là bữa tiệc sửa | soạn cho cuộc chia ly vĩnh viễn của chúng ta! Phải chăng Hoàng thiên trước khi phân rẽ âm dương hai vợ nn 111.11 2 1 ẪŸg 2v 2v v0 00L Ợ ỢCNNNTINẠAẠẬẢAAOHgaI CC chồng ta đã sui khiến đề chúng ta ăn bữa tiệc này Í Riêng anh, anh nghĩ, xưa kia khi cưới, cưới chạy tang, và từ ngày lấy nhau, chưa bao giờ nhớ tới ngày cưới để ăn kỷ-niệm, năm nay con cái đã lớn khôn, chúng ta có thể nghĩ phần nào đến chứng ta. Vả chăng, tục lệ người đời có tiệc ngân khánh để kỷ- ` niệm 25 năm và kim khánh để ký-niệm 30 năm, tại sao chúng ta lại không làm kỷ-niệm.
Trang sách 185Ngày kỷ-niệm 4 mươi năm ngày cưới của chúng ta không linh đình, không (o tát, nhưng thật thân mật ấm cúng, và riêng đối với chúng ta lại thật trang trọng Ba Me, anh chị Thanh, anh chị Tống, chị Dung, chú thím Quy và các con cháu đông đủ vui vẻ lắm.
Bữa tiệc em làm dù không thịnh soạn nhưng hậu hñ; em đã nghĩ đến những món ăn anh ưa thích nhất là món ốc nhi thịt. Lẽ ra ngày kỷ-niệm ấy em phải nghỉ ngơi, chúng ta phải mời ăn ở hiệu, nhưng em cũng chẳng nghĩ ngơi, lại còn vất vả hơn, phải lo tớ bữa tiệc, phải tất bật ở trong bếp ngoài nhà. Bữa tiệc gia- đình đi ăn hiệu vừa mất ý-nghĩa vừa tốn kém ! ` Ảnh chụp ngày kỷ-niệm còn kia, em ơi, em không còn nữa. Ba mươi năm chưng sống với nhau, nhưng , thật ít khi chúng ta chụp ảnh chung với nhau. Thỉnh thoảng lắm chúng ta mới chụp một tắm ảnh, nhất là em, ít khi em chụp ảnh lắm. Cá đến cái địp long trọng này của chúng ta, cũng chỉ hai tắm có hình em !
Trang sách 186-- Em còn mải nehĩ tới mâm cơm, mái nghĩ tới sự săn sóc cho con cháu ăn † Dù sao ngày kỷ-niệm ấy cũng là một ngày tốt đẹp, đem sự hân hoan lại cho riêng chúng ta và sự tưng bừng cho gia-đình. Các con đã sung sướng thấy bố mẹ hòa hợp thương nhau, càng già càng thương | nhau hơn. Trong dịp này chúng ta đã được đồ mừng - của tất cả các anh chị, cửa vợ chồng chú Quy và của -các con. Quy nó thương eïì lắm, nó muốn mua một cái gì để tặng em, cái gì mà em thích. Nó định mua một bàn phấn mới để thay chiếc bàn phấn cũ kỹ của em. Rút cụt nó đã mua tặng chúng ta một chiếc đồng hồ, chiếc đồng hồ ngày nay treo trên bàn viết thiợc mặt anh, chiếc bàn đã tự tay em kê cho anh. Em đã hài lòng với chiếc đồng hồ ! Có lẽ em còn thích hơn ˆ cả chiếc bản phẩn nếu Quy mua tặng em. Chiếc đồng 'hỗ anh đã định mua nhiều lần. Anh mừng thấy chiếc đồng hỗ, em sung sướng thấy anh mừng.
Trong đời em, anh hiểu, em chỉ sung sướng vui mừng qua sự sung sướng của chồng con, em lo âu khi nào chồng con phiền muộn lo âu. _Ky-niệm Ba nuươi năm ngày cưới ! Nhân dịp này anh cũng có món quà đặc biệt tặng em. Anh đã dành cuỗn CẢM CA VIỆT-NAM, một cuốn sách anh rất đắc ý để tặng cm. Ngay khi đó, anh đã trao sách | cho nhà Lá Bối xuât-bản, và.em cũng đã biết tập sách này để tặng em với tất cả sự trìu mến của anh. Chỉ đáng tiếc sách mới bắt đầu in khuôn đầu tiên em đã ra đi vĩnh-viễn ! Số mệnh em khổ sở, suốt ba chục năm chung sống với anh, anh viết bao nhiêu sách, sao anh _ không nghĩ để tặng em một cuốn, mãi cho đến ngày kỷ-niệm anh mới chỉ có một cuốn tặng em thì than ôi! ` Sách lại không kịp m ra khi em còn sống ! _Nói đến sách, anh lại liên tưởng đến cái tủ sách - của anh ngày nay, tủ sách do bàn tay em vẽ kiểu, do chính em đi đóng và mang về cho anh, và đến lúc xếp sách vào, em đã mắt bao nhiêu công lau chùi từng cái bìa sách ! Ai có thể săn sóc cho anh được hơn em ? __ Ngày xưa chỉ có mẹ anh để ý đến anh, chăm nom cho anh, may mặc cho anh và sau này là em ! Cái tủ sách em đã cùng đóng khi em mua cho anh chiếc giường mới, chiếc tủ mới. Em bảo anh :
Trang sách 187- Chúng ta dối già, em sắm giường tủ cho anh.
Thải cho các con những đồ cũ. . Chúng ta đối già thật, nhất là em. Em chỉ nằm chiếc giường này được trọn một năm ! Mua giường ._ cuối năm trước, cuỗi năm sau em ra đi vĩnh viễn !
ì - Nhìn lại chiếc tú sách, nằm trên chiếc giường trơ _ trọi anh chỉ chua xót thêm ! Một người đàn bà đức hạnh ngoan ngoân như em, nỡ nào trời đoản mệnh cho đang ! Cái số anh sao mà khốn nạn, suốt đời vất vả, trước đã một lần phối ngẫu chẳng nên duyên, rồi lây em lại không được cùng em sống đến mãn chiều xế bóng ! . -_ Rồi sáng sáng lúc thức dậy nhìn đến chiếc bàn phấn của em anh càng buôn. Nào đâu lược, nào đâu cặp tóc, nào đâu hộp son Ì Hình ảnh cũ như bất diệt mà em, em đã không trở lại với tháng ngày ! Xuống nhà đưới muốn tìm em chỉ gặp bàn thờ với chiếc ảnh ern tủm tỉm cười ! Tất cả em còn lại chỉ là đấy, và l những hình ảnh cũng là đầy.
Trang sách 188Nhớ em anh đành giở những ảnh cũ ra xem và - cảng nhìn thấy ảnh, lại đàng thương nhớ em thêm !
Bao nhiêu kỷ-niệm cuộc sống đã trở lại với anh, từ lúc mới bất đầu biết nhau cho đến khi chung sống.
Những buổi sáng chúng ta đi chơi với nhau, những khi chúng ta cùng đánh bài giải trí, những lúc chúng f†a cùng săn sóc con thơ, và những ngày chúng ta rủ nhau đi thăm Ba hoặc đi thăm anh chị Thanh.
Đầu năm Kỷ- Đậu chúng ta lên thăm Ba vui vẻ là -__ bao nhiêu. Chúng ta mừng tuổi Ba, Ba đã mở hàng lại "cho chúng ta. Rỏi chúng ta lên chúc Tết anh chị Thanh. Chị Thanh vẫn còn nhớ và còn nhắc tới :
- Lức sắp ra về, bảo nó ăn bánh chưng với cá kho nó lại ngồi lại.
Anh vẫn nhớ buổi hôm đó. Rồi từ ngày em chết, anh có lên anh chị Thanh cũng chỉ một mình thui : thủi, hoặc đi với một đứa con. Trông thấy anh chị ấy — với đông đàn các cháu, anh chỉ thêm nhớ em. __ Anh căm hờn cái năm Kỷ-Dậu ! Cái năm tàn ác này nó đã đánh lừa vợ chồng chúng ta, chia rẽ vợ chồng chúng ta ! Nó đã mang tới cho chúng ta vài ba cái mừng nhỏ, để đổi lại một sự đau đớn nhất đời anh, sự chia ly giữa đôi ta ! Sống mà phải cùng nhau chia rẽ đã khổ, huống chỉ là tử biệt, em ơi † __ Em ơi, ký-niệm 30 năm ngày cưới của chúng ta - xong, chúng ta đang lo tới việc trăm năm của Hạnh.
Trang sách 189Kỷ-niệm ngày cưới của chúng ta là ngày mông 10 ` tháng 8 thì đến ngày 28 tháng 8 là ngày ăn hỏi con.
Chính em lại là người lo lắng cho con.
Ngày ăn hỏi của con cũng thực vui vẻ, Ba Mẹ, các anh chị đều có mặt, và nhất là con cháu thì thật đông đúc. Một bộ ảnh kỷ-niệm đã chụp cho các con _ và trong lần này cũng như mọi lần khác, lại chỉ có hai tâm ảnh có hình em; trông em thật khỏe mạnh vui vẻ, ai có ngờ đâu, người như vậy, chỉ hơn hai tháng sau đã không còn nữa, em đã ra đi về cõi vô hình. Em đau đớn, anh càng đau đớn hơn. .
Tầng ước loan giao diên tuế nguyệt, Nại hà phượng lí dĩ Xuân thu.
Đã từng thê với nhau, tình keo sơn cùng năm tháng. `. Côn biết nói sao đây, người bạn trăm năm đã ra người thiên cô ! ¬ r Đây là một câu đối anh nhờ một ông Đồ Nho làm giúp để khắc trên mộ emi ! | Đám ăn hỏi của Hạnh vui vẻ quá, em đã sung sướng nghĩ tới viễn tưởng xây dựng xong được cho hai đứa cơn. :
Trang sách 190Gả chồng, em lại nghĩ tới cả nơi ăn chốn ở của . con. Em đã nhận thuê cho vợ chồng Hạnh một gian nhà, và em đã đặt trước một món tiền để đến khi lễ thành hôn xong, các con sẽ đến ở ngay gian nhà đó.
Em đã sắm cho các con đủ giường đệm chăn gối.
Em chạy đi chạy về, chính em đã xe giường đến tận nơi, và em đã dắt anh tới xem gian nhà xinh xinh này. Em đã đưa vợ chồng anh chị Thanh tới, và em l lấy làm hãnh diện đã lo cho con chủ đáo.
- -_ Hôm em dẫn anh chị Thanh tới thăm gian nhà của Hạnh, bỗng nhiên em ngồi thừ người không | muốn đứng lên. Phải chăng, giác quan thứ sảu đã khiến em linh cảm tới cái gì khác lạ ! Hôm ấy là mồng 8 tháng 11 năm Kỷ-Dậu, nghĩa là trước ngày em từ giã cõi đời có 4 hôm ! Hôm ấy là thứ Ba.
Tối hôm ấy, trong khi anh đi vắng, em ở nhà có tiếp bà Kim và bà Đức tới mừng cơn, cuộc gặp gỡ đã vui - về lắm, cả mấy người đều nói cười như phá, có ngờ 'đâu, lần gặp gỡ này với những người kia lại là vĩnh biệt ! Tối hôm đó, em đã thuật lại cùng anh cuộc gặp gỡ này, và em đã rất hài lòng được sự quý mến của hai bà ấy, cũng như em đã hài lòng vì sự vui vẻ của các con. Em vui anh cũng vui, chúng ta cùng nghĩ : tới ngày vu-quy của con, mà chúng ta chắc là đẹp đẽ | lắm! Nghĩ lại thật là chua xót em ơi ! Em đã tốn ˆ bao nhiêu công trình, để tâm bao nhiêu vào đám cưới- vậy mà ngày cưới của con, cả hai vợ chồng chúng ta đều không được dự, em đang bệnh nặng trong Bệnh viện, và anh còn đang chầu chực chờ biết bịnh tình của em !
Trang sách 191Đám cưới Hạnh, chúng ta mời ăn ở nhà. Trước kia chúng ta đã dự định mời khách tới hiệu, rồi vì - em gặp bà Bảy, bà ấy bây ra chuyện mời ở nhà, thế là em nghe theo ! Em đã vất vả bao nhiêu, em đã mệt ` nhọc lo lắng bao nhiêu ! Ma chê cưới trách, em không muốn ai chê trách, em muốn mọi người khách sẽ bằng lòng về sự tiếp đãi cũng như về các món ăn em mời khách ! Than ôi ! Các món ăn chính tay em đã làm, nhưng em đã không được hân hạnh tiếp khách, và cả anh nữa, giờ mời khách, anh _ còn đang ở nhà thương với em, để nghe ngóng bệnh em ! "
Em lo nghĩ về bữa ăn này từ hàng tuân lễ trước.
Em đã bàn với anh những món ăn gì và bầy biện ra sao. Em nói anh chỉ biết nghe, thực ra anh chẳng biết nên làm những món ăn gì và cách thức em sẽ trình bày. Xưa nay anh vẫn như vậy, mọi việc trong nhà, : em định sao là thể, sự vất vả do em chịu cả, anh có ... hiểu gì đâu. Vậy thì lần mời ăn này, em muốn sao anh cũng chịu, và chính sự muốn của em đã làm cho em mệt mỏi. Em tự làm lấy các bánh trái, tự làm lấy các thức ăn. Có ai giúp? đỡ em được bao nhiêu, ngoài bà Bảy và bác Thanh.
Trước sự dự định của em, chiều hôm chủ nhật trong khi em đi vắng, ở nhà anh và các con bàn nhau để gàn em làm bớt đi cho đỡ vất và, nhất là mây món — ăn gà galantine, chân giò nhồi... mắt rất nhiều công trình. Anh đã gàn em nhưng em muốn đám cưới của con long trọng, em không chịu, và em đã bảo đừng ai lo lắng tới vấn để thức ăn, em sẽ lo xong hết. - Em đã lo xong hết, nhưng em đã mởi mệt, đến nỗi lâm trọng bệnh để em cũng không được dự bữa . tiệc mời ăn do em chủ trương Ì Em đã hy-sinh tất cả cho các con, không bao giờ — em tiếc các con điều gì; kể cả sức khỏe và lần sau .cùng này là mạng sống của em.
Ngày thứ tư, mồng 9 tháng 11 Kỷ-Dậu, em bận rộn sửa soạn mọi món ăn, có chị Dung, chị Thanh và _ bà Bảy giúp đỡ. Chiều tối hôm đó mọi người ra về cả, | còn lại một mình em. Anh vẫn ngồi ở bàn làm việc, trông ra sân, nơi em một mình còn loay hoay với mấy con gà, mẫy chiếc chân giò và các thứ bột làm bánh. ._ Lúc ấy đã vào khoảng †0 giờ tối. Anh đã hơi mỏi .mệt. Ỡ ngoài sân, anh thấy em đi tắm. Cho là em sắp đi ngủ, anh cũng ngưng làm việc, lên trên nhà nằm | đợi em ở giường như mọi khi.
Tắm xong, em không đi ngủ ngay, em cònmuốn _ hấp xong mấy con gà ! Em ơi ! Cái chết của em đã sắp sửa bắt đầu, em không biết ! Em cố gắng làm chỉ, em cứ đi ngủ ngay sau khi tắm thì đâu đến nỗi ! Tính - en xưa nay bao giờ cũng vậy, làm việc gì muốn cho NO ..ươƠggaddll1, ÔÔÓóóóõỗõ _. De 3=n sự TY vẽ R THa«œxz lãi TẤT nến ¬= <=—==n l1 ND <= nung) tAt —- Láng: củi ha Q ... - tha . 8C TL“ <<“ CC THÊ “611 - vi Tớ, " L ..—-« huC TA t2: TH”, ni ñ —— - . La ve con . m ho X4 L4: ¬..:40 T0 Pin đt “2E ae? DU 3E 3y Ty "` ° TH N: m.>š-- NT. Tên Sa tản: XIN vn TAY v. đ. ##%⁄;# -- ME. ThS Bề HE kh TỰ: h Q HN ae ¬ R cả Nhuệ - s NO H TƯ NA 3p, L3 8n Y aế VAN DI Ấn „ in. ti BAN G22 22212 lv, _SẾt S2 EM tế _- š nh, mx.Ẵ. -: be IEEC+c xat - 59%: ni ANH ớớP.. B _ dệt "5 - ` N Dư nang SN. - vờ Nhpsiniiihi CN Tan Và v3 ' CD TỐ “hy “MÀ. th E167 H và 4n In lông DANH .- kà ni so.
Trang sách 192CHỊ T 1¬ NT kh ân Xiêm vi công o No SIỀT 2E 1 v1 KT Mi vn gêh TY “ủ V5 n5. vỀ ý NƯING 2S Ảnh 755V BPHLlfoEcoah S Vh ĐHEN SE ƒ "Y P SE: 31203] : ` NON cài So vệ tiên TY NG EƠN TH n áp ng 205 OA A) sà Si ậ lo in § v21 RAO E2 No TY ng In l0 SỐ VI TU ¬¬..:>-- t TQ.
BOM 22M 279: "¬-- Tư HT đt Ư Tửy s : Tn Ờ ĐC ¬ bu 2 VỆ # Ả .. _ ninh nh ĐI LAN E.ý S1 : lại “Anh "¬. nh TƯ NHAN hệ c C vn. Ỹ NT . ¬ — SN van _—. Ni ờ ” HÊẾ vn ủng NV thợ ; ¬ có ha — cen Tnn NÊN, .- .... Ĩ = Tin Tan: SE TRE 2 IỤ NI Gà Na Tế cố TNGQ K TỢ BS TT sac 98a ï| NIÊN ST DA VNI XD4 - NI lo ph II HN cả - £ D0203 J0 vu lệ œ. v26 PS.) 0ï Tóc và Màn xm ' Nho vế S7 CN Di ha: Này, Ti SH BH —..—. Kg cHtPRDElae XoÀ 132 bà — R Ắ493- đến xong, làm đến nơi đến-chồn, không muốn để đở dang bận cho người khác !
Trang sách 193Em muốn hấp cho xong mấy con gà, nhưng số mệnh trớ trêu đã xui nên chiếc lò hấp bỗng nhiên vỡ mặt kính. Nếu em nghĩ đây là một sự cản trở, em đi : ngủ để mọi việc đến ngày mai, có lẽ sự thể sẽ khác, nhưng em là người cương quyết, và đã tự chữa lấy ` -_ chiếc lò hấp, chữa lò, rồi em lại quyết hấp cho bằng 'xong mấy con gà, em mới lên đi ngủ. Lúc đó vào khoảng một giờ đêm. Em kêu mệt, em chìa tay bảo anh sờ, mỗ hôi em toát ra ! Em ơi, mạch máu trong dạ dày của em đã bắt đầu đứt, nhưng chúng ta đầu có phải là thầy thuốc mà biết. Anh chỉ bảo ern sao thức khuya quá :
Nhớ lại lúc buổi chiều, khi hấp thử xong một ˆ_ cơn gà, em đã chặt dưa cho anh ăn một miếng và em 'hỏi ý kiến anh. Anh khen ngon, em sung sướng ! Bao giờ cũng vậy, em làm bất cứ món ăn nào trong địp nào, em đều đưa anh nếm trước. Anh ăn rồi em mới l ăn và mới cho các con. Lần này cũng thế, em cũng muốn anh thưởng thức món ăn em làm trước mọi . người !
—„ Nếm miếng thịt gà hấp, anh có ngờ đâu đây là lần cuối cùng em đưa cho anh nếm món ăn ! Nghĩ lại Túc này anh càng thương tiếc em hơn ! Đã hơn hai tháng nay vắng em, những bữa ăn thật là vô vị, và còn bao giờ anh lại nhận được sự trìu mến của em !
Trang sách 194Còn đâu những lúc em ép anh ăn những món ăn em ưng ý, còn đâu những buổi em ngồi đầu bàn nhìn cả nhà ăn ! Và còn đâu ai ngày ngày làm bánh cho mấẫy đứa con và hai cháu ngoại. Thật là hết !
-_ Đêm hôm đó không biết em có ngủ được không, nhưng sáng hôm sau em lại dậy sớm. Em muốn lo cho thật chu đáo bữa ăn thết khách. Vừa ở trên nhà bước xuống, em để ý đến món ăn và bánh trái. .
Độ quãng chín mười giờ chị Thanh lại xuống với em. Em bảo anh trong người hơi mệt, anh khuyên em uống ly sữa, em không uống. Đã thế em lại đi chợ Tân-Định để mưa thêm thức ăn và trái cây. Anh nhớ __ lác đi chợ về, em khoe những quả táo thật ngon, và em bảo anh :
- Ở chợ suýt nữa em ngất sỉu !
Anh bảo em nên đi nằm nghỉ một chút. Em không đi nằm nghỉ, em chỉ nằm trên chiếc ghế xích đu để nhìn chị Thanh và bà Bảy làm các món ăn và bánh trái. Rồi chỉ nằm một lát, em lại đứng lên cùng _ làm với chị Thanh. : _ Em thương con, em lại yêu cháu. Đi chợ, tuy mệt l như vậy, tuy bận lo sắm đồ nâu, nhưng em cũng không quên hai cháu. Em đã mua cho con Bê và thằng Bì mấy cân khoai lang, và khoai này, sau khi em chết, các cháu còn ăn đến tuần lễ sau mới hết. Mẹ nó vẫn nhắc lại, và chị Thanh cũng nhắc lại. Em đã hí hửng khoe với chị Thanh mua được mấy cân khoai lang rẻ... Nếu “= mm—m...._._.—===.mxx.xmmmmTTTssmámámmrểư nu _ em còn sống, em ơi, khoai này em luộc các cháu ăn, hẳn em sung sướng lắm... Con Bê nó còn nhắc luôn luôn tới những khi em cho nó ăn khoai sọ chấm với đường.
Trang sách 195Bữa cơm sáng hôm đó, cả nhà ngồi ăn, cả chị ` Thanh nữa, gọi em ra ăn cơm, em kêu mệt không ăn, nhưng em vẫn không quên những món ăn sửa soạn để `. đãi khách. Sau cùng, anh gọi mãi, nể anh em mới ra ._ ngồi vào bàn ăn, nhưng em ngồi chỉ để nhìn anh và mọi người ăn. Anh không quên được đáng điệu của em, mời em ăn gì em cững lắc đầu, em lại kêu đau bụng.
Bữa cơm xong, em cững nằm nghỉ một lát trên ghế xích đu, nhưng rồi em lại ngồi xuống để làm con gà. Thằng Bi nhấy quấn lấy người Bà, em gạt nó ra và kêu mệt. Mẹ nó vội bề nó đi. Thương hại cho nó !
- Nó xà vào người Bà lần này là lần cuối, và cũng -không được Bà bé ! Hai hôm sau Bà đã ra người thiên cổ, và cho tới ngày nay tuy mới gần ba tuổi _ nhưng hình như nó vẫn nhớ những kỷ-niệm của Bà !
Có lẽ trong giấc mơ nó đã thấy Bà. Nó luôn ngắm . tắm ảnh Bà chụp với Ông và ba cô chú. Nó lại luôn luôn đứng trước bàn thờ Bà lạy và khoe với ông hoặc bố mẹ nó : : ˆ ~Bia Bà rồi ! :
ˆ_ Nó nhớ em lắm, có lầi đứng sau lưng chị Thanh nó nhằm là Bà nó, nó kéo áo chị Thanh, chị Thanh quay lại, mặt nó té hế trông thật đáng thương.
Trang sách 196Còn con Bê thì nó nhớ lắm, nó nhớ từng chỉ tiết. về Bà, và nhất là chỉ tiết về ngày hôm thứ năm, lúc em đi nhà thương. Nó vẫn nhắc lại :
- Bà đang làm con gà, ông già cắn bụng Bà, Bà ' ra ngoài nằm, rồi chị Năm đi gọi xe tắc xi, ông bà Thanh và chị Năm đưa bà đi. Bà đi, Bà không về nữa ! :
Làm sao em còn về được ! Chính em, có lẽ em cũng không ngờ, ra đi tuy không xa nhà, nhưng đi | hẳn ! Em ơi, ai có thể ngờ được như vậy ! Nếu không | phải là số mệnh tại sao Bệnh-viện họ không giải phẫu ngay cho em, để đến nỗi em kiệt lực qua đời ! Ôi ` Bệnh-viện Grall, tại sao người ta lại cứ tin ở cái 'Bệnh-viện này nh? — - Em ơi, con Bê nó đã nhớ đúng. Em đang làm con gà, em lại đi cầu, buối sáng em cũng đã đi cầu rồi, lần này em đi ra huyết. Em lo sợ bỏ mọi việc cho chị Thanh và ra nằm ở nhà ngoài trên chiếc ghé đài, đồng thời sai con sang mời Bác-sĩ Huấn ở trước nhà đệ xem cho em. Bác-sĩ Huấn bảo em yếu tim, nhưng l yếu tim sao lại đau bụng, Bác-sĩ giải thích là do huyết chạy. Em không yên trí, em sai con Uyễn gọi dây nói l hỏi anh Tuyên, anh Tuyên bảo em phải lên ngay để anh ấy xem.
Anh chị Thanh đã đưa em đi. Anh Tuyên khám cho em, chưa rõ có phải em bị đứt mạch máu ở đạ dày không, nhưng em mệt mỏi quá, đứng lên không _ được. Sau cùng em lại đi.cầu lần nữa, và em lại đi ra huyết. Anh Tuyên biết đích xác em đứt mạch máu ở dạ dày. Anh ấy gọi dây nói bảo anh phải lên đưa em vào ngay Bệnh-viện. Anh ấy làm giấy để gửi em vào ` Bệnh-viện Grall, trong giấy anh ấy đã ghỉ cấp cứu.
Trang sách 197Vào Bệnh-viện, em được một bác-sĩ trẻ tuổi - — khám, Bác-sĩ này có lẽ thiếu kinh nghiệm nên họ không coi trường hợp của em là trọng, họ cho uống _ thuốc và tiếp nước biển chứ không nghĩ đến chuyện giải phẫu ! "
Em ơi, anh có biết đâu đưa em vào Bệnh-viện Grall là anh đã bắt đầu đưa em tới cõi chết ! Số mệnh đã ghét bó gì chúng ta, nỡ chia rẽ chúng ta giữa lúc chúng ta đang cần có nhau va giữa lúc em đang yêu đời tha thiết.
Trước khi đi Bệnh-viện em có hỏi anh Tuyên : .—_~ Tôi có chết được không anh ? _ Anh Tuyên đã đáp: - l - Chết thế nào ! Độ mươi ngày chị về, nhớ làm bữa chén mời tôi nhậu !
- Không phải anh Tuyên nói sai, vì nếu bệnh-viện họ giải phẫu cho em đúng lúc, chỉ mươi ngày sau là em về nhà ! Bao nhiêu người đứt mạch máu đạ dày có ai chết đâu !
-`_ Thật đau đớn cho vợ chồng mình quá !