Hoàng Nhật và sư cụ chặn đánh sứ giả của giặcPhần 5 · trang 81–100

Các phần dưới đây chia theo số trang để tiện đọc. Tên các phần do trang này đặt, không phải của tác giả.

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 81Vương, Lý-thường-Kiệt. « Điều cần nhật là chúng đoản Đây Trăngsỹ là Hoàng ta phải biết họp để gây lấy sức mạnh Nhật.» chung. Giặc đến cướp Búc ây Hoàng-Nhật ăn vậu võ trang, cưỡi con phá tap ải liệu thê chống ngựa màu nâu cướp được cự, dù ta có không may bị chết, đấy cũne là cái của quân giặc, tay câm chết vinh. Nếu ta tìm thanh gươm sáng loáng, cách trôn tránh khi chúng trông rõ ra một vị thiếu bắt được cũng là chết, niên anh dùng. nhưng cái cuết ây là cái Hoànz - Nhật cúi đầu chết nhục nhã. Ở đây may chào mọi người giữa có sư cụ là ngườ có lâm những tiếng hò reo hoan với giống nòi, đã hội bọp nghêng. Rồi chàng thuật anh em, tôi chắc răng rõ công việ: lổ chứ: thôa anh em ai uấy đều một quâ: ở Thao-Giang cùng lòng một dạ như tôi, nghĩa. mây trận giao tranh giết là không chịu được sự giặc như thê nào. Câu truyện của Hoàng-Nhật giây séo của quân giặ: • trên dât nước, cân phải khiến cho bọn tráng đinh đuỗi chúng ra khỏi bièn thanh niên thấy phấn khởi. giới Việt-Nam. Vậy xin Mắt họ sáng bừng lêu, anh em mỗi xã bàu lây người bọ như uhẹ nàng một hai người đừng đâu, đi. Nghe mỳy tiếng Mông-' toán rồi họp thành từng Cô, hó trây uất giật chứ không thây sợ bãi như quân riêng cho mỗi xã., Thanh giam Bắc Việt Khi giặc tới, làng nọ nỗi bọ để lỗ chức tbành biệu, làng kia tói tiếp rhững toán thôi quân, xã:

Trang sách 82ửng. Quân giặc khi chúng q ân. Họ rất surg su ởng đi cưóp phá trong dân nhận sự giúp đỡ của Hoàng tráng sỹ. Tráng sỹ thôn, thường chủng chỉ cỏ vải chục đứa là nhiều. lại ở luôn đây trong mấy hôm để luyện tập cho Trừ được vải chục đửa ấy không phải truyện những đảm thôn quân, xã quần được linh thục. khỏ, nếu la biết liều mich.

Ngoài công việc bảo vệ Ở đỏ độ 1 ửa toần trăng, trong dân xã ra, la sẽ Hoàng-Nhật tử giã sư củ tuỳ cơ đảnh úp giặc nêu và anh em xã quân mấy có cơ hội. Giặc bị ta quấy lăng ra đi. Sư cụ nhất rỗi đẳng sau lưng, sẽ định khẩn khoản mời lại, giảm sức chiên đâu ở nbưng Hoàng-Nhật viện đảng trước. Như thế lả lẽ là dân quân ở đầy đã chia được một phản lực họp xong, đã có lu ện lượng của chúng để piúp tập và đã có thể đủ Triều đình. Tôi tin chắc phrơng tiện đề chống rằng Việt nam sẽ thắng nhau với gặc mỗi khi và Việt-Nam phải thẳng giặc tới. Anh em tráng nếu muôn ngàa người đinh thanh niên cũng cô như một. sứrc lưu Hoàrg-Nhật.

Hoàng-Nhật nói luôn nhưng Hoàng Nhật nhất một thôi, các tráng đinh định ra đi, vì trên vai và thanh- niền yên lặng chảng thanh-niên tráng nghe chăm chứ. sỹ Việt-Nam còa jảnh Xong, Hoàng-Nhật giúp nặng bết bao nhiệm vạ:

Trang sách 83Số Thanh gươm Bắc Việt với non sông. Vả chăng rôn thanh niên ấy đôi phần lời bẹa trởc ở quán hợi công cuộc chung trong.

Chờ 1 Chàng cần phải tìm của tà: cả mọi rgười dân đển quảa đó và lòng Việt-Nam. chàng cũng thây nhớ Hoàng-Nhật -rất vuilòng. nhung người thiểu nữ dã Như) thể chảng sẽ có bạn cửu chảng thoát khỏi tay đông hành, đồng lâm,đồng giặc Nguyên lại giúp trí để cùng làm việc và để chằng lập được công iớn giúp đỡ lẫn nhau trong trong việc cướp trại quân cơn nguy biển. của Thoản Dã Thiếp- Mộc- Sư cụ Thiều-Chân vả Nhi. Hình ảnh người Hoàng - Nhật từ giả mọi thiển nử xinh đẹp vẫn người ra đi, Sư cụ dặn lại còn in trong trí chàng và anh em trắng đinh dân những lòi nảng đặn dỏ quân là sư cụ sẽ uôn luôn còa vằng vẳng bên lai. cho tin tức cể trù liệu mọi Chảng phải đến quán công việc, phòng đển lúc Đợi Chờ, đó là lời chàn g phải dẫn trận rùng quân đoan quyết với chàng• Mông-Cô.

Sư cụ lại bảo Thãy vật nải mà chàng vẫn không chịu ở lại, anh các người đại diện là bàng ngày phải luyện lập cho em tráng đỉnh thanh niên anh em, chở nên sao i hãng khẩn khoản xia đặt bữa Mọi người đều húa sẽ tìeo tiệc rượu tiễa hàch. Và đúng những lời sư cụ sư cụ Thiều Châu kbi truyền. all ấy cũng ngỏ ý với Hoàng- Su ch một Họ tìm cho Nhật là củ g muôn bôu ba con ngựa. Cái piống ngta trên đường thiêalý cùng Hoàng-N.ật để giúp chàng Việt - Nam hé chẻ, so với Thanh gưam Bắc Việt coa ngựa Mông - Cô của thầy trao chứa những nỗi vui mừng, vì họ đã thây Hòà g-Nhật cưỡi trông một phần nào cái kết quá thật là loắt choắt. Hàng- của công việ: họ làm.

Trang sách 84Nhật bảo:"Mời hòa thượng Họ đã truyền sang cào dùng tạm, rồi chúng ta sẽ anh em dân quân cái cướp ngựa của giặc mà tiah thần kiếu dũng của giết giặc, họ, là cái tinh thần nghìn Một già môt trẻ cùng • xưa của dâu tộ: Việt-Nam nhau lên đrờng. Bọn anh đã trong một ítlâu bị đẻ em tráng-đinh dân quân néa bởi sự dã man tàn đưa tiễa và đứng nhìn bạo của giặc. Cài tinh thân theo. Họ củng hát vang dũng mãnb anh hùng ấy những lời ca anh hùng và đã thức tinh ở trong lòng ái-quôc đẻ tiễa đưa đôi bạn lất cả bọn tráng đinh đồng hành. Tám vỏ ngựa thauh-niên làng Kiềm-Xá đi đêu theo dịp hát. Tiếng cũng cá: làng lân cận hát vang đra cao tít, tỏa cũng như nó đã thức tinh ra cánh đồng rộng mến. chỗi giậy với thôi quân mông nhu thúctrí na n-ahi ở Toao - Giang. phải đem tấm thâi quả Hai con ngưa đi dã xa cả m ra trả nợ quât vương. xa. Tiếng hát còa vang Mộ: già một trẻ ra đi. Vó theo gió vọng lới. Cánh ngựa đều đều trên coa đồn, trông bát ngàt bao đrờng đit, môi phút mộ, la. Bóng hai kỵ mã một xã bii tre xanh của làng. tẻ một già nổi hật trên Kiêm - xá. Vừa ra đi họ nềi mạ xanh nõa. Mộc vừa nhìn lại. Lòng họ cảm mùi hương thrm của đồng Thanh gưom Bắc Việt ruộng tỏa lên. Hai người rồi theo bóng hai vị anh hủng ấy của Việt-Nam. cho ngựa đi đều bước thinh thoảng củog nhau Bóng làng Kiêm đã gầm ngoành lại nhìn làng Kiềm khuât hẳn. Họ đã tới bên Xá. Luý tre xanh thẫm Trung-Hà. ...

Trang sách 85Đọc quanh làng nhữ cũng Giết giặc đoạt ngựa BHEO giọc bờ sông phải đau đở"

Trang sách 86L Sư cụ Thiều-Chân và Nói đến truyện chúng Hoàng - Nhật viên về phía uống rượu với gan người Sơn - Tây. Vừa đi hai thì sư cụ cho là quả sức người vừa cùng nhau nói tưởng tượng của người truyện. Hoàng - Nhật lúc Việt-Nam. Ây thê mà là.

ấy mới thuật lỷ-mỉ trận một chuyện có thật. Chằng giao phòng chàng bị giặc trách người ta thường bắt, nhưag trong trận ây nói quân Mông-Cỗ đi lởi Nguyên quân rã thiệt hại đâu ở đẩy không còn tiêng bơn năm trăm người mà chỏ cắn, cỏ không còn Việt quân chỉ chết và bị mọc được. Lời nói ấy bắt có hơn một chục thực không có gì là ngoa người. Hoàng - Nhật lại vậy. kể rõ cho sr cụ nghe những thủ đoạn tăn ác Hai người đang rong của Ngột - Lương Sảo- Vỹ. ruồi trên mình ngựa bỗng Nghe hai hình phạt «Đuốc tự phía xa xa, có bỏng sống » và «Luộc sống », hai người ky mã phi ngựa sữ cụ lắc đầu nói :* Mò tới. Hoàng-Nhệt chỉ cho phật ! Quân chúng dã sữ cụ Thiều - Chân nbin man quá. Gệt người Hai người kỵ mã cải ở là, mãi tận đẳog xa. Đãy sớng còn bắt người la Bắc Việt Thanh guom quân Mông-Cồ chăng ? Hay châm chậm lại. Họ lấy roi chỉ chỏ về phía bọn Hoàng đây là quâi của Trều đìm 1 sai đi liên lạc với Nhật như ý đương cùng nhau bàn tán. các đạo quân miền Bắc?

Trang sách 87Dù đây là quân Mông-Có Quãng đường xa ngắm uay là Vệc quần thì đây cách bốn ngựa đã ngăn cũng là sự may mắ, cho dần, và mắt họ lúc này đã hai người. nếu là quân nhìn rõ đưrc nhau. Hai Mông-Cô lại có một trận người ky mã đó là hai so gươm. Cùng là một tên giặc Mông-Cô; Chảng địp để Hoàng - Nhật cho cười lên mình hai con Thiều - Cuân Sư® cụ ngựa to lớn. Bên minh bết rõ tài năng của chúng đeo mỗi đứa một minh và sư cụ Thiều thanh gươm.

Châo củng nghỉ nhơ Sr cụ Thiều-Chân nhĩn Hoàng-Nhật nghĩã là cũng Hoàng-Nhật như rò ý bếng muốn tỏ rõ cho Hoing- Hoàng-Nhật bảo sư cụ :

Nhật biêt võ thuật của • Kia là hai tên giặc Mông mình. Nêu là Việt-quân Cô. Thật là một địp may đai âu là một dịp lốt đẹp mẫa cho hòa thượng.

để hai người bắt liên lạc Chúng ta sẽ đoạt bai con với quân đội triều-đinh. nưựa kia để hòa-thượng Bóng hai người ky mũ dùng một con thay cho con ngựa nhỏ này:• Sư đã gân hơn. Có lẽ hai cụ Thiên-Chân cũng nói : người ây cũng đã trê g thấy sư cụ Thiêu-Châc và " Phải thự : là may cho họn Hoàag-Nhật Tó n ựa của ta. Từ lúc ra đi chữa khai họ đan, đi đều bỗng hơi gươm, âu bày git cũng Thonh guam Bắc Việt là một chuyển ta thử lại ý bắn cùng muốn phù trợ lài mình.!» bọn ta nên sui khiến cho ta gộp chúng. »

Trang sách 88Hoàng-Niật đáp; « Lời Bốn con ngựa đã gần. hòa thượng nói lý thứ qua gập nhau. Hai tên Mông-Cổ Thanh gươm của vẫn sinh cùng nhau líu lô nói những đã mây bữa nay xem gì không rõ, nhưng thấy chừng khắt máu giặc, chúng cùng nhau rút gươm hôm nay vẫn sinh phải sông lại đánh sư cụ và cho nếm máu một trong Hoàng-Nhật-Bên này, sư hai tên và vẫn sinh xin để cụ và Hoàng-Nhật cũng dành Hòa-thượng một tên đêu rút ươm ra. Hoàng nếu bòa bượng hạ nổi Nhật từ từ đưa gươm, gạt lưỡi gươm của tên giặc, Sư cụ cười nói : & Tráng rồi thuận bới gươm đâm sỹ trởng nhà sư già này ngượe trở lên. Tên giặc Tà vô dụng hay sao ? Nẽu né ngựa sang một bên, thể thì nhà sư già này đã rồi lại nhằm giữa dầu chẳng đi theo trá g sỹ để Hoàng-Nhật chém xuống.

Ràma quần chân ngọa Ra Luỡi gươm của Hloàng- đi cùng tráng sỹ kẻ bân Nhật vèo vèo như vũ như tăng này bản ý là mong bão. Tên giặc tuy võ giúp đỡ tráng sỹ đôi chúc nghệ cùng vào hạng khá, trên đường trường như nhưng cũng khỏ khăn mới dập này. Hai tên giặc Mông chống đỡ được những Cổ này chẳng qua lả chủng đường kiếm của tráng sỹ bết phúc, nên chúng bắt họ Hoàng. Chân ngựg gộp bọn ta. Hoàng-thiên đập trên mặt đất kêu lộp Thanh gươm Bắc Việt cếp. Bụi bay mù lên. Một giặc không kịp đề phòng.

Trang sách 89Tưỡi gươm chém, một lưỡi bị Hoàng- Nhật quãng mạnh xuống, dầu trúc gươm đữ, tiếng hai vũ khí chạm vảo nhau kêu soang vào bủi cỏ Tên giặc thôt soảng. Con ngựa này tiến lên mấy tiếng rồi im cácla lêm, coa ngựa kia lui chỗi giậy. Hẳn đang lúng xuổng, hai bên hăng hải tủng như vậy đã bị Hoàng- chẳng kén gì nhau. Ai Nhật từ trên mìuh ngựa cũng muôn hạ ngay kẻ nhấy xuông, đưa mũi địch để tỏ tài với bọn gươa đàm trúng giữa lưng đông hành. Lrời gươm hắn. Tên giặc kêu lên một đưa lên, lại lưỡi gươm tiếng to, giấy lên đánh chém xuống, hai bên so đạch. Hoàng - Nhật ung sức, đều đem bết cả tài dung rút lưỡi guom ra, ughệ của mình ra, dùng nhin tên giặc giẫy chết. những miễng rất hiềm Tên giặc riẫy dụa lâm của nhà nghề để mong hạ nham nhỏ cả đám cỏ. Máu lẫa nhan. tươ, của nó chảy ra lênh Đaag đánh nhau như láng. Đôi ba pheo nó muôn tim đường đing lên, lại vậy, bỗng Hoàng - Nhật cho con ngựa của minh sảt ngã khuyu xuông. Nó nhie.

đến cạnh con ngựa của Hoàng-Nhật bằng đồi con tên Mông-Cò, rôi chẳng mắt đầy căm bờn. Saw càng giáng chừng mắn tuết một tiêng thật mạnh đông thời chàng dua tay chảy ra nhiều, nó mệt lả.

Ôm ngang người tên giặc nằm thở hồng bộc đợi quăng xuống đất. chêt. Lúc ấy, Hoàng Nhật Trong lúc thất kỳ bât ý tên bât nhẫn vì thấy tên giặc Thanh giam Bắc Việt piái đau đớn trước khi chiếm Việt-Nam thi bàn chất liền đưa thanh gươm máu nóngtrong con người chém thêm một nhát nữa, về đã thức giâc. Thêm đâu tên giặc lia khỏi sác vào đấy tấm lò g yếu Hoàng-Nhật lấy chiếc đâu nước thúc dục, uền nhà sư già ấy đã triệu dân lâu têa giặc ngã n nhin rồi lắm bắm:" Mày tưở1g chúng quanh vùng Kiê m- chúng mày anh hùng, ai Xí mà thuyết - pháp về việc chống giặc. ngở chúng mày phải chết dần mòi bởi dân Việt- Đã lâu ngày kì ông được Nam chúog lao.» dụag võ sư cụ thày trong Giết xong tên giặc rôi người ngứa ngáy. luy Hoàng -Nhật lau gươm tra đá tu - hàan, Noưug vi sr già ây vẫu muôn giếc vào vỏ đứng nhin sư cụ Thiều - Chân chiến đấu quân thù. Đạo laật cấm cùng tên giặc thứ hai, tay sát nhâa, nhưng ở trong chàng vẫn sách chiếc đầu nguời vị sư già lúc ây đi lâu tên giặc thứ nhất. ! có một con người thứ tai:

Trang sách 90Ây là một vị lão xiên Sư cụ Thiêu-Chân vốn tráng-sỹ dang ngứa mắt cũng là một tay vũ thuật vì cánh non sông gấm cao - siêu. Thủa nhỏ sư vóc của tớ-quốc bị ngoại đã từng phen chọc CỤ tộc dầy séo. trời khuấy nước, về sau Lúc từ giã chủa Kiểm chán cảnh đời mới nương minh nơi bóng Phật. Từ ra đi cùng Hoàng - Nhật ngày có tin Ngột - Lươ1g vị sư gàấy, đã khôug Hợp - Tuai kẻo quần từ quia maig theo thanh bảo kiếm của mình lắc nước Đai-Lý sang xâm Thanh gươm Bắc Việt mà sư vụ chịu thua tên thiên thời, thanh bảo kiêm mà tuy đã nương nhờ cửa giặc đâu. Đưng kiếm của bays Piệt, cũng kiông bao gờ sư cụ như rông phượ g múa loang loáng sr cụ để xa minh. trước mặt tên giặc, khiến A-di đà piật!

Trang sách 91Ngày cho lên giặ: lúc mới đầu vhảm nay, thanh bảo kiếm khinh thưrng vị sư giả ây lại được làm nhiệm vụ bấy giờ cũng phái lưu ý đến của một vũ khí, kèo lừ từng miêng võ của nhà sư ngày sư cụ xuất gia thanh Bao nhiêu miếng hiềm kiếm béi đí đã vô tình độc nhà sư ấy đem ta biếa thành một đô vật để dùng hết. Tê, giặc khách trang hong. Hôm nay tuy lợi trế vì con ngựa cao -hảo kiếm mới lại được hơn, nhưng cũng không đem ra cho su cụ sử sao mà thắng nôi được dụ g nhữn m võ tuyệt sư cụ Thiêu-Chân. Thật tài với tên luin để so là một cuộc giao chiến bắt giặc khá:h! ngờ. Khi linh nhiệm vụ ra đi, lêu giặ: ấy có ngờ Trong khi Hoàng Nhật đâu giữa đường gập phải chiên đầu với tên giặc khách thứ nhật thì sữ cụ địch thủ ghê gớm nơư thê.

Thiều-Chân đã rút kiệm Vừa đánh, nó vàta la hét. Sư cụ Thiêu-Châu đâu với tên giặc thứ hai. cứ ung dung boa kiểm Co : ngựa của sư cụ cưỡi bé nhỏ hơn con ngựa của chiến đấu, bao nhiêu lài : trận tên giặc nên troug năng đem rồn cả vào lưỡi kiêm khiên cho lên s0 gươm này, sư cụ ở vào cái thê không lợi lắm. giặc chi có đỡ chú không Tuy vậy không phái vi thế đánh lại. Hai ngọn kiêm Thanh gươm Bắc Việt quay tít bọc lãy hai người vào trợ chiến chi đứng. ngắm đôi bêi thi tài cao. vừ -vù như gió thôi. thàp. Tên giặc Khách Tên giặc đang cùng sư đinh ninh thể nào Hoàng- cụ ham đánh hỗng thấy Nhật cũng sông vào đánh tên giặc kia bị Hoàng- giúp vị sư già, nay thây Nhật ha, thì làm thần Hoàng - Nhật chỉ đứng hơi rõi loại, đường eươm mất hẳn trật-tự. Sư cụ ngoài, cũng vững tâm càng thẳng thê hơn,sát hơn đội chút, nên trận giao chiển giữa hẳn và coa ngựa nhỏ của mình vị sư gà vẫo kéo sài tời gần con ngựa to của Sư cụ Thiều-Chân thây tên giặc, rôi hoa kiểm Hoàng-Nhật đã hạ xong nhằm ngang cổ tên piặc tên giặc thứ nhật mà chém tởi. Tên giặc phải mình vẫn còn đang phải vội vàng trấn tinh lại đề đánh nhau với tên giặc chông đỡ với vị sư giả thứ hai một cách giai Việt- Nam. giảng, liên sốt tiêt chuyền Hoàng-Nhật lúc ấy đã toàn lực vào thanh kiểm chém xong tên giặ: thứ đề mong giết ngay được nhất và đứng ngăm cuộc kẻ địh, nhưng vì con chiến đầu của sư cụ với neựa của sr già bé nhỏ. tên giặc thứ hai nên đáng lẽ mây lần sư Thây vò nghệ của vị sư già đâm trúng mặt lên giả cũng ghỏ gờm, vị giặc đều bị nó tránh thiâu-niên tráng-si Việt- được cả.

Trang sách 92Sư già bực lắm, tự Naa ây cũng phải khen thâm. Chàng không sông nghĩ phải chi là lúc còn Thanh gươm Bắc Việt Têa giặc đang mải giao thiếu tời, tuì cái tên nây liệu được mấy hơi chiến với nhà sư, không tà đương đầu được với kịp đề phòng, bất thân bị nhà sư. Những mùi kiêm chiế: đầu lâu lao trủng của quà sư vun vút, sảng giữa mặt, không kịp tránh, nhoảng trước mặt giặc. người ngã nghiên loạng Giá: đã xem chừng yếu choạng. Thể lá vừa kịp thê, khó thẳng uỗi được cho sư giả Thiêu - Chân nhà sư, vừa chốug đỡ đâm một mũi gươm trúng vừa thở. ngực. Tên giặc lảo cảo. người rôi ngã xuông chât Hoàng-Nhật đứng ng oài ngưa. Sư gia nhấy xuống thúc đục: & Sư cụ võ nghệ ngưa cắt lãy đầu lên giặc. cao siêu lắm, têo giặc Trừ xong bai tên giặc,sư- sắp chết đến nơi rồi. » giả bảo Hoàng-Nhật: « Ta Lời thúc dục ây khiến phải khám xét hai tên này cho nhà sư lòng càng phấn xem trong người chúng có khởi, vỏ nghệ cảng kỷ giấy má gì không?> diệu hơn. Tên giặc càng ngày càng luõng cuồug.

Trang sách 93Hai người liền cùng nhau lầa trong người hai ên Nóng ruột, Hoàng-Nhật muồn kết liễu cuộc giao giặc, thì thấy tến thử nhất có mang một phong thi tranh của đôi bên, liên của Ngột-Lương-Sảo Vỹ cầm cái dâu lâu tên gặc gửi cho Thoáo-Dã-Thiêp- khách thử nhất ngắm đúng Mộc-Nhi. mặt tên giặc thứ bai lao tỏi và bảo: « Này cho mi Mở lá tha ra đọc xong,. món quà quý hỏa! » sư già nhìn Hoàng-Nhật Thanh gưam Bắc Việt rộng các mơi văng Thao- có vẻ lần ngần. Đây là nội Giang đề triệt bết lực dung lá tâư : lượng hậu tuyển của quân Ngột-Lrơng-Sảo-Vỹ báo Viat. tỉn cao Thoán-Dã-Mộc-Nhi Sr cụ Thiều - Chân thớ biết tin quân Nguyên đã giài nhin Hoàng - Nbật. chiếm được Sơn-Tây và Hoằng - Nhật bảo sư cụ:

Trang sách 94Việt-Quân đã rút về Hữu • Tuy vậy nhưng văn sinh Ngạn sông Hồng-Hà.Ở đây tia chắc chăn rằng trận sau một trận giao tranh ở sau cùng quân ta sẽ thăng Đông-Bộ - Đầu (1) quân và quân Mông-Cố sẽ phải Việt-Nam phải rời bỏ thú- rút khỏi Việt-Nam. Giờ đô Thăng Long đề kéo về đây ta hãy chiêm đoạt lấy đóng ở Thiên-Mạc, huyện đôi ngựa này và ta nên Đông-An, tỉnh Hưne-Yên. vào làng trước mặt kia Ngột-Lương-Sảo - Vỹ mật gửi bớt lại một con ngựa lệnh cho Thoán-Dã Thiếp- bắt đrợc của giặc và cơn Mộc-Nhi phải chia quân lan ngựa nhỏ của hòa-thượng. (1) Ở phía đông sóng Nhị-Hà, hạt Thương-Phúc bây giờ Thiếu nhi anh Kiệt A chiếm xong hai áo của chúng mẫy giòng. con ngưa, đã giết chữ sau nảy: xong hai tên giặc, đã đọc Đây là hai tên giặc xong lỏ mật lệnh của Mông-Cô cướp nước, đã Ngột-Lương - Sảo - Vĩ vửi bị giết chết để đền tội ác. cho Thoái-Dã-Thiê p-Mộc- Những tên giặc khác nên Nhi, đôi vị anh hùng, một coi đây làm gương nếu riả một trẻ mới cùng bản không muốn làm quý nhau đến việc gửi bởt không đầu trên đất Việi đội ngựa ở một làng trước Nam. mặt.

Trang sách 95Hời dân chúng Viêt- Hai người, mỗi người Nam ! Chúng ta chớ nên cưới một con ngựa, lại sợ chúng, chúng ta phải giất theo một con cùng đồng lòng hợp sức giết nhau nhằm bướng làng hết bọn chúng, như chúng trước mặt tiến tỏi. Trước tôi đã hạ sát hai tên này. khi rời bỏ nơi chiên-đâu Thiêu-Chân bòa thuợng, với hai tên giặc, Hoàng- sư trưởng chủa Kiềm-xá Nhật còn lấy máu của chủng viết vào một mảnh và Thanh gươm Bắc-Việt Thanh gươm Bắc Việt Sư cụ Thiều-Chân đáp :

Trang sách 96Hoàng-Nhật.

«Cuộc thẳng trận của dân Viết xong mấy giỏng Việt phải đợi chờ ở sức chữ ây, hai người mới ra toàn dân. Hiện nay triều đi. Sữ cụ Thiều-Chân nói:

đinh đã thiên đô về Thiên- * Tráng-sỹ viết mấy câu Mạc, không hiểu Nguyên- đó rât phải. Thể tức là nhung Trầo-quôc - Tuấn một cách kích thích lòng ái-quốc của mọi người, đã dự có mưu kế gì chưa?

--Vân - sinh clắc lả và răn quân Nguyễn tặc đỡ làm càa rỡ trên cõi triều đình đã có mưu cơ Việt-Nam. »

đề đánh rồi, nhưng bồn phận của chúng tạ, mỗi Hai người dong bốn người dân nước là phải con ngưa đi, ung dung 10 gom sức mộ: đôi phần nhẹ nhôm, trong lòng vào trong công cuộc sung sưởng khoan-khoái chông ngoại xâm." vì vừa làm được một việc Hai người vừa dong thách trí. ngựa vừa nói truyện Hoàng - Nhật hảo hòa thâm thoắt đã đên cái thượng Thiều-Chân:« Hai làng trước mặt. Hai người tên giặc khách vừa rồi, vỏ nghệ cũng giỏi đấy. đi vảo thấy trong làng vng ngắt, không một Chúng nó quân lướng bóng nười. Hai người đều như vậy không cho là quân giặc chắc là trách chúng đánh đóng đã vào cướp phá gì ở dẹp bắc ngựa tới đâu là thành công tới đó trong làng này cho nên Nhưng rồi chúng sẽ thua dân chúng sợ bãi mới ở Việt- nam.> trôn tránh đi hêt. Làng Thanh gươm Bắc Việt ngõ thật bệt sức quạnh-. lạ lùng khiến hai người biu. Hai người bàn nhau phải ngạc nhiêo: không biết nên gửi đôi Một bọn năm sáu tên ngựa vào đầu. Bồng văng giặc Khách có đủ mã tấu vắng từ xa xa đưa tới tiêng song trùy đang vây đánh ồn ào. Sư cụ Thiêu- Chân mội cậu hé con trạc 12 và Hoàng - Noật lần đi tuổi. Cậu bé con xem tới nơi có tiếng đỏ, ở mãi chừng không hiểu võ nghệ một tận đầu làog, gần là gi nên đánh nhau vởi ngôi chùa. Cảng đi gầa bọn Khách chi đính ha tới nơi, tiếng âm ý càng đá h lịa, và những ngón rõ rệt hơn. Trong tiếng đòn của cậu phang tới đâu ẩm ỹ đó Hoàng - Nhật là bọn giặ: Koách phải lùi nhận thây có tiếng líu lô tới đó. Khí giới của cậu của giặc khach. Chàng trông mới ký lạ làm seo! bảo sư cụ Thiều -Châu:

Trang sách 97Đó là một con chó đá từ Quân giặc chúng ghê gớm trước vẫn sây ở bàn cạnh thật, đã lên vào tới làng chùa. Thấy bọn Tâu vây này đề quấy rối dân chúng đông quá, cậu bé bỏ chạy Nếu ở đây có tổ chức quanh gộc cây đa cô thụ dân quân có phải đã mọc ở trước chùa. Vừa đương đầu được với bọn chạy cậu vừa ngoành lại về giặ:, không đến nỗi làng nhăm đúng ngực một tê 1 mạc quạnh h'u thế này.» giặc Tàu ném con chó đá Thiều-Chân Hòa-thuợng trở lại. Coa chó đá tin đủng rật đầu khen phải. Hai giữa ngực têi giặc. Tên người đã dong ngựa lới giặc giày chết. Bọn giặc maơi có giặc Khách. Một sự •Tàu gầm thét lên, và lại Thanh gưom Bắc Việt sô nhau đuổi theo cậu. Cậu lại lấy con chó đá quăng chết một lên Tầu. Sư cu chạy vòng quanh cây đa Thiêu - Chân và Hoàng- rồi cậu lại chay thầng tỏi Nhật để ý nhìn tbây ở rửa chủa. Tỏi đó, cậu lấy dưới đất có ba con chó hai tay lay một con chó đả đả bị quăng ra đấy và có khảc bị sây dán xuối g bệ đên năm sảu cải sác giặc: dat. Sức cậu kice mạnh la thrờng. Con chỏ đá sây nằm chết tại đó. Thật là một thiếu - nhi anh kiệt. & hặt xuông bệ đất như vậy mà cậu lay nhô bật được Sư cụ Thiêu- Chân lên. Cậu lại dùng con chó bấm Hoàng-Ngật và kì ẽ đá làm khi giới đề płang nói :" Chẳng biết em bé nh au vởi họn giặc Khách kia là con cái nhà ai mà Thấy cậu lại có khí giời ghê gơm quá, một mình trong tay, bọn giặc Tàu giảm đương đầu với một là ngừng bưởc đuối thì lũ giặc khách không chút • cậu lại sông lại cùng chúng sợ hãi, lại còn giết được bỗn chiển. giặc. Rõ anh mây lên dùng!

Trang sách 98Thật là một cảnh khoải mắt cho hai vị sư già và Cậu bé con vẫi làm cái cho chàng thiếu niên trò chơi rử với lũ : iắc trầng - sỹ Việt - Nam Vừa đành cậu vừa c ay, Hai nguời cứ đứng rồi cậu lại lao những con chó đả đúng vào ngực ngắm cậu bẻ giao phong giặc đề giêt chúng. Ở hai vời giặc bằng lỗi lạ lùug như vậy. Cử đánh nhau bêu cổng chùa chí sây ró một lúc lại chạy, rồi cận bốn cou chó đá. Hệt lũ Sổ 7 Thanh gươm Bắc Viêt- chó ổá ấy, cậu lẻ nhồ đến liu lô với nhau ý chửng cả những ông phỗng dả bản nhan muu kể nên sây ở rỏ. Sư rụ Thều chúrg clia nheu đón ở Chân trông thây lêm râm đường cậu bẻ. Cậu bẻ khân: a Mô Phại 1 Xin tay vác ông phảng đá 1o đức Pbật tha thử cho rậu ,ân bẳng minh vùa cảnh 1hỏ kia đã vì miốn giết 1l au với lũ fiặc vửa như piặc mà phạm đến vỳ của rõn. Cậu vẫn, chạy của người. » vòng quanh gôc cây ca cổ Lúc ã ở mẻ đầu xóm thụ kbi cậu nuốn fiết lại nhỏ ra bốn lên giặc mốt lên giặc. khách. Chúng giảt leo Bẩy lảm tên giặc vẫn một mụ đàn bà hrạc hai đinp sô riau vào vây kín mươi chín ba chục tuổi lây râu. VA bngibỏng đá tay bồng một đủa con câu cử la lửa bài khiên nhỏ. Bốn tên giặc sông cholọn giặc phả lùi mỗi vào trợ chiển cho bọn khi cús đã tiến được giặc cũ và chủng bòibau: tái gần. Cận lại làm rạt • Cổ bắt lây con nhũ được chủng ra tà (ậu lại chư ẩy!> chay vùng quaih fôc rây Câu bé con luy phải da cổ thụ. Ôrg1bỏng đá chiên đâu với nhiều lém ra, lại mội tên rập người mà khôog chút nao tgực ngã chêt. Nhung lần mảng Cậu vhẹ rung vừa này bọn giặc đã chia nhau chạyquanh gốc đa cổ thụ, đón đường cu bẻ. Trong vừa dử chủng dề thinh lay không có binh khi cậu thoảng lai lạ thêm một bơi lưông cuống vả lử lên. Yê sau bọn piặc rói s. giặc tỏ , ẻ rui suởng lăm APNMES Thanhgiam Bắc Việt con bị bọn giặc dẫa đến Chúng xùm lại, dơ chững lúc trước cùng lộ vẻ vui thanh mã lấu sáng loáng mừng khi thấy lũ giặc nhằm người cậu mà càém Cé tự nhiên bị hại. xuông túi bụi. lễ bọa chúng làm nhiều Giữa lúc cậu bé đang điều tàn ác, nên trời bắt bội phần nguy cấp thì lạ tôi như vậy chăng ? lùng thay, có hai tên giặc từ nhiên ngã lăi ra đất.

Trang sách 99Sổ 7 Thanh gươm Bắc Viêt- chó ổá ấy, cậu lẻ nhồ đến liu lô với nhau ý chửng cả những ông phỗng dả bản nhan muu kể nên sây ở rỏ. Sư rụ Thều chúrg clia nheu đón ở Chân trông thây lêm râm đường cậu bẻ. Cậu bẻ khân: a Mô Phại 1 Xin tay vác ông phảng đá 1o đức Pbật tha thử cho rậu ,ân bẳng minh vùa cảnh 1hỏ kia đã vì miốn giết 1l au với lũ fiặc vửa như piặc mà phạm đến vỳ của rõn. Cậu vẫn, chạy của người. » vòng quanh gôc cây ca cổ Lúc ã ở mẻ đầu xóm thụ kbi cậu nuốn fiết lại nhỏ ra bốn lên giặc mốt lên giặc. khách. Chúng giảt leo Bẩy lảm tên giặc vẫn một mụ đàn bà hrạc hai đinp sô riau vào vây kín mươi chín ba chục tuổi lây râu. VA bngibỏng đá tay bồng một đủa con câu cử la lửa bài khiên nhỏ. Bốn tên giặc sông cholọn giặc phả lùi mỗi vào trợ chiển cho bọn khi cús đã tiến được giặc cũ và chủng bòibau: tái gần. Cận lại làm rạt • Cổ bắt lây con nhũ được chủng ra tà (ậu lại chư ẩy!> chay vùng quaih fôc rây Câu bé con luy phải da cổ thụ. Ôrg1bỏng đá chiên đâu với nhiều lém ra, lại mội tên rập người mà khôog chút nao tgực ngã chêt. Nhung lần mảng Cậu vhẹ rung vừa này bọn giặc đã chia nhau chạyquanh gốc đa cổ thụ, đón đường cu bẻ. Trong vừa dử chủng dề thinh lay không có binh khi cậu thoảng lai lạ thêm một bơi lưông cuống vả lử lên. Yê sau bọn piặc rói s. giặc tỏ , ẻ rui suởng lăm APNMES

Trang sách 100Đâu có phải thê! Nguyên Cậu bé mừng qua, vác Hoàng - Nhật và Sư cị ngay sác một tên làm khí Thiêu - Caân đrng ngăm giới để chống với bẹa kia cuộc chiến-đấu giữa một thiếu-nhi Việt-Nama và một Không ngà cậu bé con 12 tuổi mà hong hãn qúa lu giặc mà phẩn, thang chứng. Bịn giặc khiếp sợ lại vê phầa thiêu nhì Việt- líu lô báo nhau rôi cắm Nam thi hai người dều lấy là n khoái trá lăm. Hai đâu chạy. Cậu bé đuổi theo. Bộn giặc mải miêt người bảo nhau đứng chờ sự kết liễu của cuộ: dụng chạy, nào ngờ từng tên võ kỳ lạ của cậu thiếu-nhi một, lần lrợt cùng nhau kêu rú lện, rồi ngã lăn Việt-Nam kía. Lúc cỏ thêm xuống đất. Bọ: giặc cà1g mấy tê: giặc, giát người thoá:

đăn bà và đuá trẻ lới, Sữ khiếp sợ, không cụ Taiều-Chân và Hoàng- đrợc một tên nào, còn Nhật đã toaa sông vào aga: cậu bé thì vô cùng nhiêa, k ông niều tại sao trợ lực cậu bé, xo g hai lũ giặ: lại cùng quau ngã nười bìn tán kỹ lưỡng, lại bảo nhau, cứ để cho chết như vậy. một mình cậu bé đôi phó Ngrời đàn bì bế đứa Thanh gưem Bắc Việt với bọn chúng, nếu cậu mỗi phát têa lả một têu giặc bị ngã. bé lâm nguy sẽ giúp đỡ cũng không muộn. Thây Bọn giặc đã bị giết hêt 1 được Cậu Sư cụ Thiều - Chân và bẻ giết dân bọn giặc hai người thầm Hoàng- Nhật mới phi ngựa phục cậu ta là gan dạ an' lại khea ngợi cậu bè. hùng.