Cuộc gặp gỡ của Hoàng Nhật và hòa thượng Thiền ChânPhần 4 · trang 61–80

Các phần dưới đây chia theo số trang để tiện đọc. Tên các phần do trang này đặt, không phải của tác giả.

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 61Hoàng-Nhật lại thơng Đã về tới khu rừng. sót Hoàng-Cô1 vô cùng.

Trời đã sáng. Aih em dân Hoàng - Nhật nghĩ rằng quân từ Hoàng-Nhật trở những tưởng hai anh em xuông ai nấv đều máu mê cùng nhau nối được trí đăm đia khắp người. Họ cha và t' eo đuôi được lời cùng nhau cười vói vui cha giây khi hấp hôi cho vẻ khoe minh đã được đền cùng, nảo ngờ ngày chém giết sướng tay. Hẹ nay Hoàng-Côn bị sa cơ vẫn không quên nghĩ đẽn thì thật là một sự đau Hoàng-Côn, vị thiêu niên lòng cho Hoàne-Nhật lắm. anh dùng ây đã truyền Hoàng-Nhật lại thương sang cho họ b'ết bao tinh tiếc ông lão Trương-lê thần hãng bái kiêu hùng. tuy tuổi đã giả mà vẫn còn Họ ngậm ngùi nhớ lại lúc can đảm sông vào trai cất quân ra đi. giặc để đến nỗi vong thân.

Vừa lúc ây ngoài cửa Anh em dân quản Việt- rừng có tiêng vó ngựaphi.

Nam ai nấy đều ngậm Hoảng-Nhật và anh em dân ngùi thương tiếc. quân lằng tai nghe. Giặc Trời đã gần về sáng.

đên chăng? Anh em phái Phương đông lấp lánh ảnh củng nhauchuần bị đẻ đề Thanh gươm Bắc Việt phòng, và nêu thật là giặc quanh Hoàng-Côn ngăm tới thì đánh. mãy chiêc dầu lâu giặc Lùng lắng treo ở cồ ngựa.

Trang sách 62Tiếng vó ngựa gân hơn Bây giờ Hoàng-Côn mới mãi và nước phi đêu đều thuật rõ tại sao minh như lọt hắn vào trong về chậm.

Lúc nhận rừng. Ai đấy? Cô triếu-nữ được hiệu lệnh rút lui. kỳ di, vận y phục Mông- bây giờ đèn đuôc quân Có chắng? Hoàng - Nhật Mông-Cỗ đã bắt đầu thấp nghĩ như vậy. sáng. Trong khi chặn hậu Tiếng ngựa phi sát gần cho toáo quân của minh hơn. Anh em dân quân rút lui, Hoàng Côn bị trông ra, thì cưỡi trên ba bôn tên tỳ tướng vây minh ngựa là một thiêu đánh. Muôn thoát thân gần niên minh trần trùng trục đãy có con ngữa, Hoàng đẫm máu, tay cầm thanh Côn vừa đánh vừa lùi tới Mã-Tâu trôcg như Hứa- gần con ngựa, và trong lúc bọn giặc kia không Chứ đời Tam-Quôc. Ngựa phi đến nơi thì thiêu niên đề ý, Hoàng-Côn nhấy lên đó chinh là Hoàng - Côo. minh ngựa phi chạy. Ba Dưới có ngựa có đeo ba tên tướng giặc cũng phi chiếc đầu lâu giặc buôc ngựa đuổi theo. Vì không túm đuôi sam lại với nhau muốn cho chúng rõ tình Trây Hoàng-Côn, Hoàng: hình của bên mình, Hoàng Nhật mứng rỡ quá, vội Côn liền dừng ngựa lại reo lêa và chạy tới đỡ em một mình chiên đâu với xuống ngưa. Anh en dân ba tên giặc. Hoàng-Côn quân cũng vui về xúm đang hăng hái nên liêu Thanh gươm Bắc Việt chết chống giặc. Quân giặc Hoàng-Côn cắt lấy thủ tuy mạnh nhưng rũng rập chúng treo vào cổ không địch nồi với vị ngựa. thiếu niê, tráng sỹ Việt- Bọn dân quân Việt-Nam kết cục đều Nam ây nên nghe chuyện cùng nhau bị chết bởi tay Hoàng- nhiệt liệt hoan hô vị Côn. tráng sỹ trẻ tuổi ViệtNam.

Trang sách 63Thanh gươm Bắc Việt chết chống giặc. Quân giặc Hoàng-Côn cắt lấy thủ tuy mạnh nhưng rũng rập chúng treo vào cổ không địch nồi với vị ngựa. thiếu niê, tráng sỹ Việt- Bọn dân quân Việt-Nam kết cục đều Nam ây nên nghe chuyện cùng nhau bị chết bởi tay Hoàng- nhiệt liệt hoan hô vị Côn. tráng sỹ trẻ tuổi ViệtNam.

Trang sách 64Vó ngựa thank gươm UÂN của Thoán-Dà trại lại ghê góm thế, đã Thiếp-Mộc-Nhi bị làm cho quân Mông-Có chêt biết bao nhiêu người. dân quân Việt-Nam cướp Koi một viêa lỳ tướng trại, đánh bàt ngờ bị thiệt - bầm với hắn cái anh dũng hai vô kẻ. Số quân tưởng của thiệu niên Việt-Nam chêt trên dưới năm trăm đã cướp được coa ngưa người. Dinh trại bị đốt lại giết được ba viên sạch. Khi quân sĩ chữa tướng đuổi theo thì hắa tắt ngọn lửa, Thoáo-Dã lắc đấu lè lưỡng, khen cho Thiếp-Mộc - Nhi, tìm đên người Việt-Nam là cam người thiếu-nữ kỳ lạ tài đảm. Hắn đã cùng quân không thấy đâu nữa. Cho trống Mông-Cổ đi chinh là nàng bị chết cháy trong phục ở khap nơi, nhưng đám loạn quân, Thoán-Dã sự câm cự ở các nước thương hại vô cùng. Hắa khác kém bẳn sự chống tiêc một người nhan sắc đỡ của dân tộc Việt-Nam. như vậy mà bị chết một cách bất ngờ. Phải hắn Quân Việt-Nam dàn trận có ngờ đâu đến sự cướp - đánh cùng quân Mông-Cô, dân Việt-Nam cùng nhau tại của. Việt quân cũng như hần có ngờ đâu đến tổ chức giết bina lính Sự thiệt hại của cuộc cướp Mông-Cô đi quấy nhiễu Thanh gưam Bắc Việt thương liếc Trương-Kê các thôn.

Trang sách 65đã mạng vong trong khi Về phần dâu quân Việt- cướp trại, và tô lòng kinh trận đánh sau Nam, trong cụ Vũ-Phong tuy đêm toàn thẳng ây, Hoàng tuổi tác mà còn lập được Nhật họp rất cả các anh công lớn, treo gương em dân qân lại nói rằng : sáng cho anh em thanh * Chúng ta thật xứng niên. Bữa tiệc thật là vui • đăng là con cháu các vị vẻ linh đình. Anh em dân anh kiệt Ngô Quyền, Lý- quân ai nấy đều nức lòng ta thường - Kiệt. Chúng muốn giúp tỏ-quốc chống mới hai trộn giao tranh ngoại xâm. Cụ Vũ-Phong, cùng quân giặc, chúng nhân đó, bàn thêu một lá ta lều toàn thằng và giết cò có mấy chữ « Phá được quân giặc rất nhiều. cương địch.» Ý kiên đó Tin này sẽ vang động được hoan nghênh và trong khắp mọi nơi, và ngay chiều hôm đó ở nơi tôi tin rằng ở các thộn công quán, vừa tạm xã khác, đông bào Việt- dựng lên, phấp phới một Nam cũng sẽ tỏ chức lá cờ vàng Việt-Nam với những đội dân quần như ba chữ « Púá cường địch »

Ta để quấy rồi quân địch giúp cho nuuyên nhung đò rất to. Trông lá cà Trân-quốc-Tuân một bay trước gió, lòng mọi đôi phân trong công việc phá người càng thêm phân giặc. s khởi.

Ngay hôm sau, dân thôn Bữa tiệc xong, Hoàng- mở tiệc ăn mửng. Trong Nhật bảo Hoàng-côn : * Trong thôn anh em ta đã bữa tiệc Hoàng-Nhật tỏ ý Thanh gươm Bắc Việt tổ chức xong toán dân khích Hoàng-Nhật nên lên guân và đã hai lần thử đường để làm tròn nhiệm sức với giặc quân ta đêu vụ một trang nam nhi. toàn thắng. Nay anh Anh em dân quân có xin theo người muốn muốn về Sơn-Tây đề liên Hoàng Nhật lên đường. lạc với đại quâu Việt-Nam. heo đúng lời coa khi Hoảng-Nhật gạt đi bảo hấp bổi. Vậy em cânở răng: «Nước nhà lâm lại đây đẻ điều khiển bọn cơn nguy biên mỗi người anh em thôn quân giữ một nhiệm vụ. Anh em ở lại đây tuân lệnh trên là gàu cho dân chúng và cụ Vũ - Phong, dưới là chờ đợi tin tức của anh• Hoàng-Côn đề giữ gìn Mọi việc làm em sẽ bàn cho hàng thôn và thừa dịp với cụ Vũ-Phong. Cụ xưa kia đã từng lòng ngũ, cụ khuấy rối quân giặc trong cůng có nhiều kinh những lúc bất ngở tức là nghiệm. Tuy anh vắng làm tròn nhiệm vụ của mặt nhưng anh sẽ luôn anh em. Còn tôi, tôi ra đi luôn cố tbeo rõi công với thanh gươm này lối việc ở đây.»

Trang sách 66đã cướp được của quân giặc hơm nọ, tôi sẽ làm Hoàng-Côn nhất nhất cho quân giặc phải thất lờianh Sảng vàng điên bất đảu, phải khốn sởm bôm sau, bêt buổi đốn. Tôi còn sống ngày luyện tập, Hoàng - Nhật nào, giờ nào, phút nào ngôý kiên lên đường cùng tôi sẽ tranh đấu cho lỗ cụ Vũ-Phong và anh em quố, và luộn luôn lối sẽ dân quân. Cụ Vũ-Phong nghĩ tỏi anh en. khen prải, và khuyến Số 5 Thanh gươm Bắc Việt Tôi by vọng rằng một tiếc cho arh em chúng ngày không xa đây, lôi sẽ tôi. Trước mặt trảng lại quay trở lại đìy góp sỹ buỗi từ biệt này, anh sức với anh em để. đánh em chúng tôi xin thẻ với một trận cuối cùng đuổi Tô- Quốc là sẽ luôn luôn hầu quân giặc ra khỏi :ịa nhớ đến bỏn phận chống giời Việt-Nam. » giặc đễ khỏi phụ rông xây Anh em dân quân ai đắp của tránz-sỹ. Chúng nây đều tỏ vẻ luyển tiếc tôi sẽ luôn luôn nhớ tới Hoàng Nhật. Một người tráng-sỹ, và giờ phút này chúng tôi xin chúc trăng đại diện tãt cả anh em nói sỹ với vỏ ngựa thanh rằng : « Auh em chúng tôi may nhờ có anh em grơm, trên đường traoh trảng sỹ huấn luyệ, vả đâu sẽ gập nhiều may mắn khuyến khích chúng tôi, và sẽ ghi được nhiều chiến đã tránh cho dât thôn cái công oanh liệt với tước nhà.> họa bị quân Mông-Cổ quẩy Cụ Vủ-Pbong củng rỏi nhiều, và chủng tôi lã cùrg mấy câu từ biệt và chúc trặng-sỹ hai phen giao Hoàng-Ntật được mọi điều. tranh với giặc đều đại như ý trên con đường sự thắng. Chúng tôi cũng nghiệp. Cụ nói: tưởng rằng tráng-sỹ sẽ mãi mãi gân gụi chúng tôi đẻ • Tôi rất quý tráng-sý. diu dắt chúng tôi trên con Tráng-sỹ hiều thân mình trong buổi loạn ly này đường giệt giặc nhưng không phải là của mìch mà tráng-sỹ còn những nhiệm là của Quốc-gia. Tôi hy vụ nặng nề khác, tráog sỹ phải ra đi đề lụi sự luyến danh vọng tráng-sỹ sẽ Thanh gươm Bắc Việt vang bốn bề để được toại có mặt của chảng ở quán nguyện lòng trai.

Trang sách 67Số 5 Thanh gươm Bắc Việt Tôi by vọng rằng một tiếc cho arh em chúng ngày không xa đây, lôi sẽ tôi. Trước mặt trảng lại quay trở lại đìy góp sỹ buỗi từ biệt này, anh sức với anh em để. đánh em chúng tôi xin thẻ với một trận cuối cùng đuổi Tô- Quốc là sẽ luôn luôn hầu quân giặc ra khỏi :ịa nhớ đến bỏn phận chống giời Việt-Nam. » giặc đễ khỏi phụ rông xây Anh em dân quân ai đắp của tránz-sỹ. Chúng nây đều tỏ vẻ luyển tiếc tôi sẽ luôn luôn nhớ tới Hoàng Nhật. Một người tráng-sỹ, và giờ phút này chúng tôi xin chúc trăng đại diện tãt cả anh em nói sỹ với vỏ ngựa thanh rằng : « Auh em chúng tôi may nhờ có anh em grơm, trên đường traoh trảng sỹ huấn luyệ, vả đâu sẽ gập nhiều may mắn khuyến khích chúng tôi, và sẽ ghi được nhiều chiến đã tránh cho dât thôn cái công oanh liệt với tước nhà.> họa bị quân Mông-Cổ quẩy Cụ Vủ-Pbong củng rỏi nhiều, và chủng tôi lã cùrg mấy câu từ biệt và chúc trặng-sỹ hai phen giao Hoàng-Ntật được mọi điều. tranh với giặc đều đại như ý trên con đường sự thắng. Chúng tôi cũng nghiệp. Cụ nói: tưởng rằng tráng-sỹ sẽ mãi mãi gân gụi chúng tôi đẻ • Tôi rất quý tráng-sý. diu dắt chúng tôi trên con Tráng-sỹ hiều thân mình trong buổi loạn ly này đường giệt giặc nhưng không phải là của mìch mà tráng-sỹ còn những nhiệm là của Quốc-gia. Tôi hy vụ nặng nề khác, tráog sỹ phải ra đi đề lụi sự luyến danh vọng tráng-sỹ sẽ

Trang sách 68Đợi-Chở sẽ có lợi cho Chúng tôi tât cả ở lại tỏ-quốc.

đây đều chờ ngóng tin Hoànz-Nhật ăn vận võ mừng của tráng - sỹ đề trang gọn gàng trông như cùng nhau đuỗi giặc ra một viên đại-tướng. khỏi địa giới nướ: nià.

Chàng cười lên con ngựa Vắng tráng-sỹ, tôi sẽ dem i mầu nâu gia tròng tựa hết tài mọi ra để huân lựra nhữ con ngra sich- luyện cho ah em tráng thô của Quaa-Vân-Trường đinh trong thô, và chúng thời Tam-Quốc. Tay tôi sẽ cố sứ: gây lãy một cấm thanh gươm chàng phong trào họ, thôn quân bảo anh em : « Thanh cại các vùng lân cận để gươm này tôi cướp được cùng nhau gây thanh thê của quân Mông-Cỗ, tôi sẽ và trợ lực cho nhau.» dùng nó đề gết quân Hoàng - Nhật rât cảm Môhg-Cồ như hai trận động trước sự ân cần của vừa qua. Quân Mông-Cô chúng tướng làm mữa làm mọi người. Lòngching hơi gió trên đất Việt-Nam ta, bìn rịn trưíc sự phân-y, nhưng chàng quên làm nào ngờ đâu chúng vừa đến sao được lời người thiếu Trao-Gang này, nếu so nữ kỷ-la đã dặn chàng là vi lrí mới là phía Bắc của đến quán Đợi-Chờ trên nước nhà chúng đã bị ~ơ1 đường Thao-Giang đi thiệt hại bởi anh em chúng ta. Tôi ra đi với Sơ 1-Tây. Người thiến-nữ thanh gươm này, tôi đó đã hẹn bò tất nhiên là phải có điều gì và sự nguyện sẽ làm cho gươm Thanh gươm Bắc Việt được đẫm máu giặc mới đưa mửi anh rằng: hả lòng. » * Bây giờ đến lượt ema mời buynh trường một Lúc ây dân thôn bò tới chén rượa. Hayah trướng một vò rượu. Hoàng-Nhật ra đi đề giữ lời cha giặn, đã nhây lên ngôi trên em ở lại đây đề gắng mình aựợa sắp cất vó ra luyện tập anh em, đã đi. Thày dân thôn tới đợi ngày nhận mệnh lệnh Hoàng-Nhật lại dừng cương đẻ chảo khắp mọi của buyna trưởng tân công quân giặc a người. --Cụ Vũ-Phong rót một chén rượu đưa mời Hoàng-Nuật cầm chén Hoàng Nhật nói rằng : rượu lại uống mọt hơi. * Ngày xưa Qua :-vân- Chàng bảo Hoà g. Còn :

Trang sách 69Trườ g, tước ki chém « Lê ra thi anh em la củug Hoa Hùng, Tảo-mạnh-Đức lêa đưnng về Sưn-Tây , có mời ngài chén rượu đúng như lời di ngòn của nóng. Bây giờ trín -sý ra thân phụ, nhưng giờ đây nhiện vụ của em ở lại đây đi, tôi nhân danh dân thôn cũng xin mời tráng cũng nặng nê, em không sỹ một chén rợu và chúc thể theo anh được. Đãng trág sỹ ngưa tới đâu nio cũng là gúp nước. thành công tởi đó. > Vong hôn cha có anh linh chắc cha cũng cho việc Hoàng-Nhật đỡ chén của đôi ta là phải.»

Tượu, nói mấy lời cám tạ rồi uống một hơi.

Anh em tráng-đinh cũng Hoàng - Còa bây gin mỗi người cô nài mời cũng rót một chén rượu Hoàng Nhậi một chén rượu Thanh gưom Bắc Việt Hoàng-Nhật không tiện từ xâm đến cùng. chối cả mọi người, nên Mài gươm, uốn lại cánh: chảng bằg lòng uổng cung, rượu của nững arh em Hỡi quân cuớp nước khó đại diên. Mặt chảng đỏ mong đường về. gay, chảng lươi cười chảo Giữ Đường chống Tổng mọi người lên ngựa ra đi.

Trang sách 70хưra kia, Mọi người nhìn theo. Vỏ Tấm gương anh-dũng ghì ngựa đều đêu khuất trong bia muôn đời. răng thra. Hoàng-Nhật Giặc Nguyên giết hết vừa đi vừa ngập ngừng ai ơi! quay nhìn trở lại nbư có Tiêng hát vang trong lòng mên tiếc bọn dân rừng thưa. Lòng Hoàng- guẩm chằng đã đảo tạo Nhật thấy phân khởi. nên. Hoàng-Nhật ra đị.

Chàng ra roi cho ngựa Bọn anh em dân quân ra phi nước đại để lò g vang những lời ái quôc để khỏi bịn rịn lúc chia ly. kich thich lòng người trắng sỹ.

Bọn arh em dân quân Việt-Nam là của người cũng nhin Hoàng-tráng Nam, sỹ cho đền khi ngựa.

Người Nam thể giét ngoại khuât ngăn cây...

Trang sách 71Câu chuyện của sư cụ Thiều - Chân OÀNG~Nhật ra đi, cứu? Người đâu mà nhaa vó câu dong ruổi sắc chim sa cả lặn đền trên đường thiên lý đề thế khiến cho lòng người đi tim quán Đợ-Ghờ là tráng sỹ cũng đâm bận rộn bởi giai nhân. Phải nơi ước hẹn của người thiếu nử kỳ lạ gặp gỡ chăng là hữu du ên thiên srong trại Nguyên. lý năng tương ngô! Có lẽ số kiếp đã định trước Ra đi lòng người tráng cho chàng cuộc gắp gỡ sỹ nhẹ thênh thang với với cô thiếu nữ lạ lùng biết bao nhiều là hy vọng giết giặc đề làm rạng rỡ ây, cho nên rồn rập trong tiếng tăm họ Hoàng. Tuy mấu hôm nào gềt giặc bận nghĩ về giết giặc Nguyên, nào bị giặc bắt nhưng lòng chằng cũng đề đến sau cùng được hơi băa khoăi về người giai nhân dến giải thoát. thiếu nữ y phục Môn?- Hoàng-Nhật sẽ mãi mãi I Cиa Có đã cứu chảng và đã ghi nhớ lâm ơn sâu người thiếu nữ đã cứu giúp chàng trong trận mình, và chàng thầna tớc cướp trạ giặc ban đền. ao là có ngày ka chàng Người đó lá ai ? Tại làm sẽ luôn luõn được gần ngrời đó lại biết chàng mắc nạn mà đền gụi với trang aử ta anh Thanh gươm Bắc Việt cho đồng-bào bị cái thẩm kiệt ấy. cảnh ây. Chàng nghiễn Vo câu đều bước trên răng mim lợi, đưa lay sờ dậm trường Đi thẩm lên đốc kiếm như muôn thoái Hoàng-Nhật đã đển giết ngay hết quân thù. bên Trag - Hà. Người mệt, ngựa mỏi, Hoàng- Chàng đứng tân ngân Nhật muốn lm nơi tạn n'in quanh. Không một nghỉ đề lấy thêm sức ra bóng nưười qua lại. Không di nữa. một luồng khói đề tỏ ra cổ Vết chảo ngựa giặc đã dân cư quanh đấy. Chàng. qua bể: Trang-Hà. Chúng thở giài trước cảnh hoang dã điêu tàn.

Trang sách 72đã giây sẻo lên dân cư,nên một nơi xưa nay vẫn cỏ Chàng ngân ngại không đông người ở mà bảy giờ biêt có nên đi nữa hay rông sT síc, sở sc điêu không, vi từ sáng chàng àn. Nhà cửa bị quân đã chủ ý nhìn bai bên Mông Cổ đốt, còn trơ lại đường chàng không thấp những đông thao. Vanbững một chiếc quản nào có người bị quân gặc tàn người cả. Có hàng quản sát không có ai chôn cât nhưng đấy chi là những đang bị lũ diều hầu cùng ch âc quán lá siêu vẹo bò lũ quạ chia nhau mổ rỉa. không mà riặc không thèm Thính thoảng một trận gió đốt. Vừa lúc ấy văng vẫng đưa qua, mùi uế khí sông tự xa xa có tiếng hò: lên sực mùi. khiển cho " Hỡi người cưỡi ngựa Hoàng-Nhật chỉ muôn nôn Việt-Nam ! » 0ẹ. Chăng tráng-sỹ Việt- Nam mùi lòng thương sót Hoàng-Nhật nhia quanh.

Trang sách 73Thanh gươm Bắc Việt không thấy bỏng người vẫn tưởng ông không nghe tiếng.> đầu. Ciàng ngơ ngác trước tiêng hò ây. Tiêng Hoàng-Nhật hỏi chú ây lại nhắc lại lân thứ tiểu gọi minh có việc gì; hai: " Hời người cuổi chủ liểu đáp : " Tôi vâng ngựa Việt-Nam!» lời sr phụ tôi là Thiêu Chân hỏa thượng, tu ở Chảng lắng nghe thì chùa Kiêm-xá, đứng đây tiếng gọ xa xa tự phía bên trai vọng tởi. Chàng đề mách những khách đi mìn về phíá đó: Một qua đường là khôug nên sánh đông ruộng bát đi đường chính vì đường ngát, không có bóng này hay có giặ: khách. người. Chàng chưa quyết Hễ chúng bắt gập ai là định không biết nên làm chúng giết. Trông thây thế nào, thì tiếng gọi ông, tôi trởng là giặc đó lại nhắc lại lần thứ khách, sau tôi thấy ông có ba. Chàng liên phi ngưa vẻ rần n ần tôi mới đoản xuông mé ruộng.Bòn phíá là người Vệt Nam, đánh ruộng văng ngắt, không bạo gọi ông.» mội người làm đông.

Hoàng Nhật bảo chú Vó ngựa đang phi bổng tiều : Sư phụ chủ thế thì Hoàng-Nhật ghi cương lại. phúc đức quả !Nhưng tô Trin một con đường nrỏ, là ngươi koông biết sợ đi vào troug một làng xa, giặc khách, và chú chàng thây một chủ tiêu thông thanh gươm này đã đẫm biết bao l2 máu giặ: dang như đợi chờ chàng.

Thìy chàng chủ tiểu nói: khách. » Vừa nói Hoàng- vừa rút thanh * Tôi gọi ộng mệt cả hơi, Nhật Thanh gươm Bắc Việt gươm trong vỏ ra chìa cho họ thây ông cưỡi ngựa. chú tiêu xem. Chú tiều họ nhâm ông là giặc Mông ngắm nghia thanh gươm Cò, họ chạy cả thôi. Vậy ra vẻ kính phục. Chú tiểu thì đên cái làng kia, tức bảo Hoàng-Nhật: « Thê ra là làng Kiềm, ông nên ông là môi ráng sỹ Việt- xuống ngựa buộc ở đầu Nam. Ông nên tim đến gập làng rồi đi tim gập một sữ phụ tôi, vì sư paụ tôi ngrời nào đó, tôi chắc tuy tu hành mà ít lâu chắn là hỏi thăm đền sư may ngày đêm chỉ nói phụ tôi pháp danh là đến truyện giết .giặc. Thiều-Chân hòa-thrợng Sư phụ tôi mà được • thì có lê họ sẽ đưa ông gập ông chắc là phái đến tận chủa.» vui thích lắm. Ít lâu nay Vừa nó chú tiều, vừa sư phụ tôi vẫn họp dân ấy tay chí vào một làng Kiềm-Xá đề khuyến làng xa xa càch đây độ koích việc bọp đoàn một thôi đường. chống với quân Nguyên Hoàng - Noật chào chú Muốn giết giặc, ông nên tiêu, phi ngựa ra doi. Vừa đến tim gập sư phụ tôi ngôi trên mình nựa Hoàng gay đi. »

Trang sách 74Nhật vừa ngìĩ: « Thiêu- Hoàng nhật hỏi thăm Chân hòa thuộng thật là đường đến chùa kiêm; một người nghĩ đến đồng chú tiều mách : « Ông cứ bảo. Đã sii chú tiều chực theo đường đât con ở quãng đường Trung- mày đến làng họ sẽ chi Hà ây, mách lối cho khách qua đường, ở nhả đường cho ông. Nhưng tôi chi ngại là dân làng hòa thượng lại bợp đều Thanh gươm Bắc Việt chúng để tổ chíc sựẽ truyện Hoàng-Nhật:«Chắc nhỗng với quần gặc» ông muốn tim sư cụ đề nói về việc đánh giặc Nguyên. *H-àng-Nhật cân phải liên K iệp quá, hôm nọ quân Vạc với những người như vậy tể họp lập lây dân Nguyên qua bển Trung-Hà nhúng khấp nơi thành ciún giềt hại rật nhiều những toán quân có sức người. Chúng làm cho mọ người sơ quá. Sư cự chống đưyc với Vuvên noay tôi hôm ấy họp dân quân làng bin cách git giặc và Tiãn thoát chăng mây cho mời huynh-thứ các chốc, ngữa đi phi tới là1g lảng lân cậu đến đề lo Kiềm. Theo lời chú tiểu chi việc giúp đỡ lần nhau. dẫn, Hoàng- Nhật xuống Chúng cháu, trẻ con cũng ngra, buộ: ngựa vào một có công việc.• gốc cây, và chờ đợi một Hoàng-Nhật nghe em người làng để họ dẫn tới bể nói hiểu sư cụ là người chùa Kiềm. có tâm ghê gửm với nước Chờ đợi trong giây lá: nhà. Thì ra trong cơm Hoàng-Nhật thấy một em nhỏ, tuổi chứng mười ba quôc-nan, dân trong nướn ai cũng nghĩ như ai, dù mười bốn, trông sáng sủa người đó đã quy y đạo thông minh. Hoùng-Nhật Phật như Sữ cị Thiếu nhờ em đó đưa tởi chủa Châu.

Trang sách 75Kiêm để vào gập sư cụ Ngựa phi đã tới chùa Thều-Chân. Hàng-Niật Kiền Hoảng-Nhật xuông bể en bé lên mình nưựa pôi cùng đi tới chùa Kêm. ngưa, biộc ngựa ở cồng Vừra đi em bé vừa hỏi chủa. Em bé nhỏ teao Thanh gươm Bắc Việt chạy vào trình vởi sư cụ cửa thành phía Tây, chiếm. thì Hoàng-Nhật gạt đi. được nước Trần. Bấy Chàng rón rén bước vào giờ người Sở lại bắt voa tôi nướe Trân Sửa sang trong lam quan. Ở chùa lúc ấy đang có cuộc hội lại cửa thành 1ó. Một hôm họp. Hoàng - Nhật thây đức Khồ g-Tủ đi qua đấy xe cũng không xuống đông người lắm.Phần đông không củi dầu vào miếng là thanh niên. Họ đang gỗ trước xe. Lê phép chăm chi nghe su cu ngày xưa bắt buộc bgười nói truyện gi. H àng một châ đi xe, qua Nhật lắng lặng đi lẫn vào có ba người thì phải đảm đông để nghe sư xuông xe, qua một chỗ có nôi. Mãy trăm người đa g hai người thì phải củi đầu đứng ở cả sân chùa. Sư vào miếc: gỗ trước xe. cụ đứng trên một chiếc bục Sư cụ đang nói dở dang Thầy Tử-Cống bây giờ theo hầu đức Khồng-Từ Đây là lời s cụ : thấy vậy liên hỏi răng: • ... Tôi đã nôi rõ với • Sao nhà thây không bà con nhiệm vụ của mỗi xuông xe mà cũng không : nước người dân trong củi đầu vào miệng gỗ trước đổi với nạn tgoại xâm xe, khi qua một đám gôm Bây giờ tôi xin kẻ cho các cả quan dân nước Trân?» người nghe mộtcâu truyện Đức Không - Từ đáp: cổ. Truyện tôi đọc trong " Không phải là ta không sách bôi còi nhỏ, khi biệt giữ lê đâu. Nhưng chưa xuất gia đầu Phật. nước Trần mât mả người Ngày xưa khi nước Sở Trần không biết là bât đảnh nước Trần phá vỡ Thanh gươm Bắc Việt trí. Biết mà không lo liệu đến minh, đến gia-đình là bàt trung. Lo liệu mà là những người bất trị, không liều chết là bất bất trung, bất dũng, là dũng. Nay quan dân nước bạng người vô sỉ, đáng chết chứ không cáng tuy đông thậy Trần điền sông. ay nhưng ba không được một thì bảo Mô phật ! Đạo Phật từ ta kính trọng làm sao?» bi giậy người dức hi xả, nhưng giờ puút tày đây Đấy bà coa xem Đức- lô, tự quên mình là đô Khỏng-Tử là một người đệ của Puật gia mà chỉ trọng lễ phép xua nay mà biêt mình là một người đối với dân nước Trân dân Việt-Nam, cua nước vì không biết cánh nước Việt-Naa. Giặc ví như mât nhà tan là nhục-nhã nước sông, rước ví như ngài cũng không cần giữ con đê, gia-dinu ví như lễ. Sự tinh cờ lịch-sử đã đồug ruộng, n ưừi vi như khiến vua ta ngày nay cây lúa. Vậy thì muốn cũng bọ Trần. Chúng ta cây lúa ta phái giữ con là người của triêu Trần.

Trang sách 76Thanh gươm Bắc Việt chạy vào trình vởi sư cụ cửa thành phía Tây, chiếm. thì Hoàng-Nhật gạt đi. được nước Trần. Bấy Chàng rón rén bước vào giờ người Sở lại bắt voa tôi nướe Trân Sửa sang trong lam quan. Ở chùa lúc ấy đang có cuộc hội lại cửa thành 1ó. Một hôm họp. Hoàng - Nhật thây đức Khồ g-Tủ đi qua đấy xe cũng không xuống đông người lắm.Phần đông không củi dầu vào miếng là thanh niên. Họ đang gỗ trước xe. Lê phép chăm chi nghe su cu ngày xưa bắt buộc bgười nói truyện gi. H àng một châ đi xe, qua Nhật lắng lặng đi lẫn vào có ba người thì phải đảm đông để nghe sư xuông xe, qua một chỗ có nôi. Mãy trăm người đa g hai người thì phải củi đầu đứng ở cả sân chùa. Sư vào miếc: gỗ trước xe. cụ đứng trên một chiếc bục Sư cụ đang nói dở dang Thầy Tử-Cống bây giờ theo hầu đức Khồng-Từ Đây là lời s cụ : thấy vậy liên hỏi răng: • ... Tôi đã nôi rõ với • Sao nhà thây không bà con nhiệm vụ của mỗi xuông xe mà cũng không : nước người dân trong củi đầu vào miệng gỗ trước đổi với nạn tgoại xâm xe, khi qua một đám gôm Bây giờ tôi xin kẻ cho các cả quan dân nước Trân?» người nghe mộtcâu truyện Đức Không - Từ đáp: cổ. Truyện tôi đọc trong " Không phải là ta không sách bôi còi nhỏ, khi biệt giữ lê đâu. Nhưng chưa xuất gia đầu Phật. nước Trần mât mả người Ngày xưa khi nước Sở Trần không biết là bât đảnh nước Trần phá vỡ

Trang sách 77đê cho cuắc chắn kẻo Chúng ta phải tỏ ra ir ều nước tràn vào thì đồng Trần ở Việt-Nam klông ruộng bị ngập mà lúa bị phải nước Trần thời Chiên chết.

Quôc. Chúng ta phải luôn Chúng ta muốn sôrg lưôn ghi nhỏ là giặc còn chúng la phải đ nh cuổi đang ở trong nhà, chủng giặc ra khỏi rước nhà, ta cần phải đuổi giặc ra. chúng ta phải quên mình khỏi biên-giới Việt-Nam. vì nước, nghĩa là chúng Những ai lúc này mà nghĩ Thanh gươm Bắc Việt ta phải trọa con đườgg Thiều-Chân, trong lòng chết mã sống. Chúng ta rất lãy làm kính phục vị sư già ấy. Một người đã không đánh giặc, giặc hiến mình cho đạo Phật cũng sẽ giêt chúng ta. mà lú: ấy còn biết nghĩ Ta ươn hên giặc cũng đến Tố-quốc quên cả đức chắng tha ta nào. Vậy, ta phái anh hùng, phải kiệu Phật. Nhưng đức Paật từ dũng cho giặc sợ, giặc bi chắc cũng phái chứng cho tấm lỏng ải quốc đó. thấy ta phải chạy ấy là la sông.

Trang sách 78Bây giờ sư cụ mới xin Giờ phút này, bà coa đã anh em tạm giải táa cui nghe lời tôi hiệu trệu mà giử lại mấy người đại diện tới đây, tôi muôa bà con đễ cùng nhau bàn cách giữ thề tôi giế: cùng giặc và giẽi giặc ra sao. giặc. »

Bọa dâu ciúng vui vẻ chia lay, trong người ro Nói đến đây, sư cụ Thiều rực bầu máu nóng muốn Chân giơ tay lên. Toàn thể dân cúng có mặt ở đấy giết được ngay quảu thù. cùng đều siơ tay lên và họ Vẻ mặt những thanh niên nhao nhao nói : " Chúng trông hữa hở vì sắp được tôi thể giêt bết quân ngoại đánh giặc. Câu truyện của sir cụ Thiêu-Chân xâm Mông-Cô. ».

đá cảm hỏa được mọi Hoàng-Nhật lừ trước đứng chứng kiến cuộc người và đã thấm nhuẩn và) đến can ỷ ngrời ta. thuyết pháp của sư cụ Một già, một trẻ Nghe Hoàng-Nhật nói đên QN thanh niên đã con ngựa cướp của giặc rởi bết khỏi chủa Mông- Cỏ, sư cụ nhin Kiêm. Hoàng-Nhật xin Hoàng-Nhật với một vẻ vào yết kiển sư cụ Thiều- sửng sốt ngạc nhiện.

Trang sách 79Chân.

Boảng-Nhật liền đem sự Hoàng-Nhật rỏi : <Đệ thể cha minh là Hoàng- tử đện đầy đã lâu và đã dự trận Thao- Quỳnh được nghe hòa thương Giang bị tử thuơng đã thuyềt Pháp về tinh thân di chúc lai cho hai em yêu nước. Đệ lử rất cảm mirh những đều gì, phục nhửng lởi của hòa chuyện bắt được giặc thượng và độ tử mong khách làm lễ tê những hòa được hần truyện người xấu sô bị thác thượng trong giây lát.» oan, cùng hai phen giao Sư cụ nói mây lời khiêm tranh với gặc ra sao kể lốn vả hỏi Hoảng - Nhật : rõ cho sư cụ Thiêu-chân « Tráng-sỹ từ đâu lại?» nghe. Sư cụ nghe câu Hoàng-Nhật kể rõ sự truyện anh dũng của. . tỉnh của minh từ Thao- người thiếu niên tráng Giang tới lúc sáng ngày - sỹ Việt-Nam lấy làm thú bằng một con ngựa cướp vị lắm. Sư cụ nhờ Hoài g' được của giặc Mông-Cồ. Nhật ở lại xã Kiềm troog Thanh gươm Bắc Việt át bữa ề giúp minh tổ triều đinh tiền trừ chúng Khân thể đây tôi xin giới chức lấy dân quân như thiệu rớianhem nột thanh ở Thao -Giang. Hoàng- Nhật vui vẻ nhận lời. Một gươm cừ khôi của Bắc- Việt, một vị tráng-sỹ đã già một trẻ cùng nhau hai phea thằ g quân giặc đầm luận suôt đềm không với một thanh cươm đã chán. Hai ngrời thật là cướp được của giặc. Vị tâm đầu ý hợp về việc giết giặc để giúp cho trang sỹ đây đã họp nổi Trân- Nguyên nhung một đoan thôn quần ở Thao giang, tự tay đã mỗ bụng quốc - Tuân. Ngay sởm bây tên giặc hôm sau, sư cụ Thiêu- moi gan kháca để tế lina bồn toân Chân hội họp thanh niên phụ và dân trong thôa đã tráng đinh ở mây làng chết về tay giặc. Với một lân cận đề giới thiệu thanh grơm, tráng-sỹ đã Hoàng Nhật. Bọn thanh cả gan giá u đem hai chục niên vi ai nây đều nức dán quân Việt-Nam trọi với Lòng đánh giặc nên được lệnh triệu tập của sư cự tám pghin giặc Nguyêa, và là rủ nhau đân tê tưu trong một đêm cướp trại ngay rất đông ở chùa Kiểm đã giết giặc Nguyên vô kê Tráng-sỹ đã nhận lời tôi Sư cụ giới thiệu Hoàng ở đây tổ chức những đoàn Nhật với bọn trắng đinh xã quân đề rồi thừa dịp thanh-niêa: < Hôm nay tôi dáth úp quâu giặc. Tráng triệu tập anh thành lập sỹ sẽ chuyền cái tâm caa những đoàn xã quân dễ anu hùng sang các anh em bảo vệ lây dân chúng và quấy rôiquân giặc tiện cho để cho anh em xứng đáng Thanh gươm Bắc Việt với tiếng con Hông. cháu buổi mới đầu khi giặc vừa Lạc, là giòng ctôi Trưng- qua. Hoàng - Nhật nỗi :

Trang sách 80Thanh gươm Bắc Việt át bữa ề giúp minh tổ triều đinh tiền trừ chúng Khân thể đây tôi xin giới chức lấy dân quân như thiệu rớianhem nột thanh ở Thao -Giang. Hoàng- Nhật vui vẻ nhận lời. Một gươm cừ khôi của Bắc- Việt, một vị tráng-sỹ đã già một trẻ cùng nhau hai phea thằ g quân giặc đầm luận suôt đềm không với một thanh cươm đã chán. Hai ngrời thật là cướp được của giặc. Vị tâm đầu ý hợp về việc giết giặc để giúp cho trang sỹ đây đã họp nổi Trân- Nguyên nhung một đoan thôn quần ở Thao giang, tự tay đã mỗ bụng quốc - Tuân. Ngay sởm bây tên giặc hôm sau, sư cụ Thiêu- moi gan kháca để tế lina bồn toân Chân hội họp thanh niên phụ và dân trong thôa đã tráng đinh ở mây làng chết về tay giặc. Với một lân cận đề giới thiệu thanh grơm, tráng-sỹ đã Hoàng Nhật. Bọn thanh cả gan giá u đem hai chục niên vi ai nây đều nức dán quân Việt-Nam trọi với Lòng đánh giặc nên được lệnh triệu tập của sư cự tám pghin giặc Nguyêa, và là rủ nhau đân tê tưu trong một đêm cướp trại ngay rất đông ở chùa Kiểm đã giết giặc Nguyên vô kê Tráng-sỹ đã nhận lời tôi Sư cụ giới thiệu Hoàng ở đây tổ chức những đoàn Nhật với bọn trắng đinh xã quân đề rồi thừa dịp thanh-niêa: < Hôm nay tôi dáth úp quâu giặc. Tráng triệu tập anh thành lập sỹ sẽ chuyền cái tâm caa những đoàn xã quân dễ anu hùng sang các anh em bảo vệ lây dân chúng và quấy rôiquân giặc tiện cho để cho anh em xứng đáng