Nhiều tình huống khác nhau và kết thúc cảnh haiPhần 3 · trang 41–60

Các phần dưới đây chia theo số trang để tiện đọc. Tên các phần do trang này đặt, không phải của tác giả.

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 41A. - Có phải là chóng quên đâu, nhưng anh quen cô Phấn từ bao giờ.

B. - Sao anh ngốc lạ thế. Cứử gì phải quen mới được. Thôi, anh đừng hỏi lôi thôi nữa. Anh nên mang quần áo đi mà cầm đề lấy tiền về tôi còn cần tiêu.

A. - Anh cần tiêu ? Thế tiền nhà ?

B. - Tiền nhà nào nữa. Họ đã đuổi minh rồi mà còn nói mãi đến nhà với cửa.

ến, A - Tôi tưởng đem cầm quần áo để lấy tiền chi tiền nbả, cảo chứ anh lại tiêu đi à ?

B.- Tôi có cần tiêu đến tôi mới bắt anh mang quần áo đi câm chử, bằng không rét này, tôi để cho anh mặc chẳng hơn à ?

Nhưng anh An này, bộ quần áo của anh với cái pardessus thi liệu câm được bao nhiêu ?

A.- Cả cái pardessus của anh nữa may ra mới được 20p00.

B. - Sao lại cả pardessus của tôi nữa?

A.- Vi nếu có quần áo của tôi và cái pardessus thì họ cầm Lâu cho 14p.00 cũng là quá lắm rồi.

B.- Thế thì tội gi mà cầm.

đồ A. - Nào tôi có muốn cầm đi đâu, nhưng còn tiền nhà.

B. - Tòi sốt ruột với anh về cái tiền nhà. Tôi cấm anh không được nhắc đến nữa dấy. Tôi bảo anh đừng cầm nghĩa là có ý báo anh đem bán đứt đi. t tbi A.- Bán đứt đi, rồi ra tôi lấy đâu tôi mặc ?

B.- Anh may bộ khác khó gi !

Bảo A.- May bộ khác, nhưng tiền ?

B.- Tiền tui tôi biết đâu với anh đấy. Bây giờ hãy nỏi đem truyện đem quần áo đi mà bán đã. Anh, có chia khóa không đấy ? (sở túi mình lợi ra chùm chia khóa) Đây rồi. Đề tôi mỏ tủ lấy quần áo rồi anh liệu mà mang đi bán rồi đưa tiền về ngay cho tôi đấy nhé:

Chàng mở tủ lấy ra bộ quần áo và cái pardes- sus của An. Chàng ngắm nghĩa rồi nói : « Thế này mà đem bán thi tiếc quá ». An buồn rầu, mân mệ đống quần áo, ướm vào người A.- Minh may mất gần 80p.00. Liệu bán bây giờ cỏ được 25p.00 không ?

Trang sách 42B.- Không nồi thi cố mà nài lấy 25p. Một cải đồng hồ đeo tay ít ra cũng phái 20p. mới dùng được.

A.- Tôi bán quân áo để lấy tiền cho anh mua đồng hồ ?

B.- Chẳng lễ tôi tự nhiên đến nhà cô Phấn. Cũng phải có cải gi mà tặng cô ta chứ. Và tôi sẽ mời cô ta lại đây chơi.

Như thế còn 5p. thì tiêu hà tiện may ra cũng đủ.

A.- Thế anh không trả tiền nhà ?

B.- Anh lại nhắc đến tiền nhà. Rồi minh giọn đi chỗ khác còn cần gi nữa. Nhưng thôi nói truyện mãi mất thi giờ Anh làm ơn vác hộ đống quần áo này đi... (chàng vừa nói vừa chỉ vào chỗ quần áo).

A.- Còn quần áo của anh ?

B._ Đã bảo quần áo của tôi tôi còn phải diện.

A.- Tôi cũng phải diện.

B.- Anh thì còn diện với ai? Có con Tâm thi nó bỏ rơi cu cậu rồi. Vả lại anh cứ vận bộ đồ năm ngoái tôi trông cũng sang chán.

A.- Sao anh không vận bộ đồ năm ngoái B.- Anh thì bi thế nào được với tôi. Thôi đừng con cả con kê nữa mất thì giờ. Anh liệu đi đi rồi câm tiền về cho tôi tiêu chứ.

A.- Tôi biết bán ở đâu bây giờ được.

B.- Có khó gì. Lên hàng vai thâm mà bán. Này tôi bảo, mang lên số nhà 31 mà bán, ở đấy có con bé trông hay tuyệt. (An lấy gói quần áo rồi buồn bã đi ra).

B.- Sao trông anh buồn lạ. Phải tuơi lên, chứ cái nét mặt tế tổ thế kia mà đi bán thì lại hở thôi. Nhớ đến nhà 31 mà ngắm con bé nhé. (An đi ra còn lại một mình Bảo).

B.- Nghĩ cũng thương' hại thẳng bé. Sao mà nó tử tế với minh thế. (Bảo đang nói thi) HẠ MÀN HỒI THỨ HAI T có Cảnh nhà Phấn. Một giờ sau.

Trang sách 43CẢNH THỨ NHẤT Hai mẹ con Phấn hồ?

Mở màn lên, hai mẹ con đang sửa soạn trang hoàng phải nhà. Vừa làm việc hai người vừa nói truyện với nhau.

BÀ CHÚ.- Gớm, cái năm nay làm ăn khó quá. Mấy mươi món nợ mà chẳng đòi được món nào cả.

PHÂN. - Thưa mẹ, con tưởng nhà ta năm nay dễ chịu đấy chứ. Giá thuê nhà đang tự nhiên cao vọt lên. Những cải nhà mấy năm về trước chỉ cho thuê đắt lắm là 12p.00, mà năm nay nÓI cho thuê được 25p.00 còn là nễ nang.

PHẤN. - Lại nói dến hai cái ông ấy. Thế me nhất định đuổi họ thật đấy à?

ệt.

BÀ CHŨ.- Chẳng đuỗi đi thi để làm gì. Tháng nảy là ba tháng rồi đây. bật PHẦN. - Me ác quá !

BÀ CHÚ.- Nảo có phải là truyện ác. Đối với bọn họ không thể không được. Tiền gì thi họ có mà tiền nhà họ cử ý ra thi ai chẳng bực minh. (Phẩn hơi ra chiều nghĩ ngợi) BÀ CHƯ. - Thôi mặc họ ! Truyện đến họ lăm me chỉ bực minh thêm. Thôi con đi cắm hoa vào binh đi đề me vào trong nhà xem chủng nỏ thu xếp xong chưa ?

Trang sách 44Bà ta đi vào nhà trong, còn lại một mình Phấn.

PHẤN. - Cử mỗi năm tết đến là một lần nhộn nhịp. (Lấy gương ra soi). Ai lại trời rét mà mình làm việc đỗ cả mồ hôi ra thế này. (Nàng lấy « búp » thoa lại ít phấn ở mi).

Trong lúc ấy có tiếng .gõ cửa. Phấn mở cửa.

CẢNH THỨ HAI Phấn, Bảo Cửa mở ra, Bảo bước vào.

Phấn hơi ngượng ngượng.

BÁO.- Chảo cô, tôi muốn hỏi bà.

P.- Không giám, chào ông. Ông muốn hỏi me tôi? Mời ông ngồi chơi đề tôi đi gọi. Hẳn ông mang trả tiền nhà.

B.- Thưa cô, thế bà đi vắng.

P.- Thưa ông, me tôi ở nhà trong, ông ngồi chờ một tý.

B.- Thế thì thôi chẳng cần gọi bả nữa, tôi nói truyện với cô cũng được.

P. - Ông chịu khó chở một lát. Tôi gọi me tôi ra ngay bây giờ.

Nàng toan đi vào nhà trong B, gọi rật lại. - Cô Phấn ! Tôi đã bảo là không cần phải gọi nữa. (chàng giơ cái hộp đồng hồ lên) Nguyên lúc nãy cô bỏ quên cái này.

P. ngơ ngác - Thưa ông tôi có bỏ quên gi đâu B. - Có, cô bỏ quên cái đồng hồ đeo tay hiệu Cyma.

P, ngạc nhiên. - Cái đồng hồ đeo tay hiệu Cyma.

B. - Vâng, một cái đồng hồ mới mua ở Robert beau có cả facture.

P. - Thưa ông không phải đồng hồ của tôi, chắc là của người khác tới chơi bỏ quên ở nhà ông.

B. - Lạ nhỉ. Sao lại không phải của cô ? từ sáng đến giò đã có ai đến thăm chủng tôi đâu.

P. - Chắc là của ai người ta tới từ tối hôm qua B, nhìn lại facture. - Vô lý ! facture đề hôm nay sao người Phẩn. ta lại bỏ quên từ hôm qua được. Chắc là của cô mà cô không muốn nhận, Dôi ra P. cười - Ông nói lạ quá ! Sao của tôi, tôi lại không nhận Biết đâu chẳng phải là của ông bạn ở chung với ông.

Trang sách 45B. - Không, đây là đồng hồ của đản bà thì bạn tôi mua làm g.

P. - Biết đâu, ông ta không mua "cho vợ ông ta.

B. - Không bạn tôi chưa có vợ đầu. (chàng nói rành rọt từng tiếng). Vi cùng chưa có vợ cả nên chủng tôi mới ở ào. chung với nhau được chứ.

P. - Thế thi lạ nhỉ? Vậy đồng hồ của ai ?

B. - Vâng, lạ thật ! Nếu chúng tôi mà có tiền mua đồng Nời hồ đề dùng thả chúng tôi trả tiền nhà bà còn hơn.

P. - Chắc trời cho hai ông đấy, hai ông cứ giữ lấy mà dùng (nhìn vào nhà trong) Quái không biết me tôi làm gi ở trong nhà mà mãi không ra. Mời ông ngôi chơi đề tôi gọi me tôi nhé. với B. - Gọi bà ra làm gì vi tôi sắp về đây mà.

P. - Kia, ông hãy ngôi chơi. hồ. ?

B.- Nhưng cái đồng ay P. - Tôi đã bảo là hai ông cứ giữ lấy mà dủng.

B. - Đồng hồ của đản bà chúng tôi dùng làm gì. Hay là nếu không phải của cô thi chúng tôi xin biếu cô vậy.

P. cười - Cám ơn ông, tôi cũng đã có đồng bồ rồi.

Vá lại . .

B. - Có đồng rồi mà có cải nữa cảng hay chứ sao. Cô không lấy chẳng lễ tôi vất nó đi à.

P. - Sao lại vất đi, phí của. Hay đề tôi gọi me tôi ra, rồi tôi nói với me tôi lấy cái đồng hồ này để trử bai tháng tiền nhà cho ông nhé B. - Thưa cô tôi không muốn thế. Tiền nhà bà đã lấy của chúng tôi hai cái giường với cải tủ rồi.

P. - Các ông nên giữ lấy giưởng mà nằm, lấy tủ mà dùng.

B. - Những kẻ vô gia đinh như chúng tôi bạ đâu sống đấy thi cần gì giường và tủ. Còn như cái đồng hồ này thì một là tôi biếu cô để nhớ lấy ngày... lấy ngày tôi sắp giọn nhà hạn đi D đi, hai là tôi vất nó đi vi nó không phải của tôi. quản ảo P.- Thể thi ông vất nó đi là phải vi nó cũng không phải là của tôi. biếu cò B. - Thế chẳng hóa ra lôi thua cuộc với người bạn tôi (chang hay sao vi tôi nhất định là của cô.

Trang sách 46ị DO P.- Ông nhất định là đồng hồ của tôi ? Ngộ lôi cũng cứ tối sẽ bảo nó là đồng hồ của ồng ?

B.- Bảo nó là đồng hồ của tôi ? Cô có chứng có gi không ? mang P.- Còn phải chứng có gì nữa. Ông cầm nó đến đây thi nó là của ông B.- Không phải, tôi cầm nó đến nhưng mà nó là của cỏ, vì tôi có chứng cớ hẳn hoi.

P.- Ong có chứng có hẳn hoi, ngộ nhỉ ?

B. - Thật đấy, nguyên lúc nẫy khi cô tới, trông thấy cô, tôi tự hứa ngay với tôi là lôi phải tặng cô một cái gi làm quà tết...

P. giật mình - Sao ông lại ăn nói thế, có ai nghe thấy thi phiên cho tôi biết bao nhiêu.

B. - Có ai ở đây mà sợ ! Cô đừng ngắt lời tôi. Tôi tự bứa là tôi phải tặng cô một cải gì làm quả tết, thế rồi lúc cỏ ở đấy tôi chẳng có cái gì cả, lúc cô về tôi phải đi mua cái đồng bồ này ngay ...

P.- Ông này lạ lùng quá. Việc gì ông lại muốn tặng tôi như thể. Tiền mua đồng hồ này, giá ông để trả tiền me tôi có hơn không.

B.- Sao cô lại cử nói đến tiền nhà! Tiền nhà là truyện khác mà mua đồng hồ tặng cô là truyện khác. Còn như tại sao tôi lại muốn tặng cô, thi chính tôi tôi cũng không rõ, nhưng có lễ chăc là vi cô ..: cô đẹp.

P, đỏ mặt.- Ây chết, sao ông lại cứ nói thế. Me tôi ở trong nhà sắp ra đấy. Lúc nãy me tôi đến, giá ông trả ngay tiền nhà thì hơn.

B.- Tôi van cô đưng động gì đến tiền nhà nữa. Vả lại lúc nãy, chúng tôi chưa có tiền. Tiên này là bạn tôi mới đem bán một bộ quân áo với câi pardessus.

Trang sách 47P.- Tội nghiệp, sao ông tệ thế, lại đem bán quân áo của bạn đi mà tiêu một cách vô ích. Trời rét này mà không cỏ 3 phải l àa quần áo thi bạn ông chịu làm sao nổi.

B. - Anh ta đã có quần áo cũ năm ngoái. Mua đồng hồ oạan lôi biếu cô mà cô bảo là một món tiền vô ích thì vô lý quá. (chàng đưa cái đồng hồ cho Phấn) Đây xin cô cầm lấy "8 cứ vi nó là của cô. Giá bán quần áo của bạn tôi mà chưa đủ thi tôi sẽ bán cả quần áo của tôi nữa.

P, gạt đi. - Chết rồi, đời nào tôi lại lấy thế. Thôi ông Lg tbi mang về đi kẻo me tôi ra bây giờ thì chết.

B.- Nếu bà ra thì cô cứ bảo là tôi đem trả tiền nhà chứ gì.

P. - Ây lại có cả tiền nhà nữa đấy à ? Thế để tôi gọi me tôi ra nhé.

B. - Nói thê chử làm gi có tiền. Nếu chẳng may mà bà ra, thi tuy tôi không có tiền nhưng cô cứ nhận là trả rồi ..

P.- Nhận cho là trả rồi ? hấy B. - Vâng cô nhận hộ, rồi tôi sẽ về đem bán nốt bộ quần áo tội đang mặc với cái pardessus này đi để lấy tiền hoản lại cô sau.

P. - Ngộ me tôi bảo tôi đưa tiền cho me tôi ngay thì sao?

B. - Tôi thì mới không có tiền, chử cô thì làm gì trong người không cỏ nổi hai chục bạc. Nếu bà hỏi thi cô cử đưa rồi cô lấy của tôi sau cũng thế.

P.- Ông nói dễ nghe nhỉ (có tiếng dép ở nhà trong ra) Đấy me tôi. Ông nên đi về đi.

B.- Không tôi không về vị cô chưa nhận cải đồng hồ này.

Chàng lại đưa cái đồng hồ cho Phấn.

Phấn luống cuống khi thấy mẹ ra CẢNH THỨ BA Vẫn những người trên Thêm bà chủ Bảo vân điềm nhiên trước sự luỗng cuống của Phấn. Thấy chàng bà chủ hơi ngạc nhiên B: - Chào bà, chủng tôi B C. - Không giám, chảo thày, chẳng hay thày đến có tng hi việc gì ?

Trang sách 48B• - Thưa bả, tôi đến ... (ngập ngừng nhìn Phấn) B.C.- Thầy đến có việc gì. hay là thầy đến trả tiền nhà đấy ?

Lổi DỚ) P.- Thưa me, ông ấy trà tiền nhà đấy ạ.

đợnt cả Bảo nhìn nàng, cảm ơn B.li- B. - Vầng thưa bà, chúng tôi mới chạy được món tiền xin đem nộp tiền nhà bà, kéo bây giờ 25 tháng (quaog chạp, tết nhất đến nơi rồi, bà bắt chúng tôi giọn nhà đi thì chúng tôi biết thuê đậu được nhà khác. có nhỏi B.C. - Nào tôi cỏ muốn những sự lôi thôi như thế. chẳng qua là bày giờ làm ăn khỏ khăn, chúng tôi cũng cân CÓ đến tiền nên mới puái ráo riết với các thầy như vậy. Bây giớ các thầy có tiền nhà xin mởi các thầy cứ ở, Thôi, tiền đâu, thầy đưa tôi xin đề tôi còn đi chợ sảm thêm ít đồ lết.

B. - Thưa bà . • (nhìn Phấn) P. - Thưa me ông ấy dã đưa cho con rồi đây.

B.C. Thây ấy đã đưa cho con rồi à ? Thế con đưa đây cho me đi chợ kẻo muộn (bấy giờ mới đê ý đến Bảo đứng không, không ai mơi sơc nước). Kia con không bảo đầy tở rót nước mời tuây ây sơi B.- Càm ơn ba, chúng tôi không khát Trong lúc ay thi luân mớ ví lấy ra hai cải giấy 20p00 đưa cho me. Bà mẹ ngạc nuiên nỏi.

B.U.- Sao tuày ây lại đưa những bốn chục Phấn luông cuông nhin Bao.

B. vẫn điêm nhiên, - Thưa ba, thế là chúng tôi muốn trả trước ba một toáng, Ay chúng tôi chỉ sợ có liền lại đem tiêu hết, nên phải trả ngay bà thế này lại hơn (Chàng nhìn Phấn mỉm cười).

B. C, vô tình - Ừ các thầy nghĩ thế cũng phải đấy. Tội gi có tiền mà đem phung-phi đi, Cứ đem trả tiền nhà trước thi sau càng khỏi phải trà (Quay lại bảo Phấn) Con xem thợ họ quét vôi nhà xong chưa, rồi con bảo họ lại nhà các thây ấy quét qua lại một lượt đi cho nó đẹp chứ tết nhất dến nơi rồi (quay lại Bảo) Đẩy các thầy xem, thuê nhà của tôi ai cũng phải bằng lỏng. Có chủ nhà chịu để ý đến sự đẹp để của khách thuê nhà như tôi đâu.

Trang sách 49B. - Vâng thưa bà chúng tôi cũng nghĩ thế nên chúng tôi mới phải cố sức chạy lấy tiền nhà để nộp bà, kén trọn được cái nhà vửa ý mà chủ lại biết đều thật lả khó lắm B. C: - Ấy ở đời vẫn thể, người tử tế bao giờ cũng hiếm tết (quay lại Phấn). tôi Phấn, con chưa cắm những bó hoa kia vào binh à?

B, bấy giờ mới để ý đến bó hoa ở bàn - Gớm bà ê, có những bông boa đẹp nhỉ, B, C, - Ấy, hoa này tôi mua ở tận ngọc-hả kia đây, Thây có muốn lấy một ít về bày chơi thi lấy, vì sáng ngày tôi mua nhiều, B, hóm hỉnh nhìn Phấn, - Cám ơn bà, ra bà mua ở tận Ngọc-hà. Tôi cứ tưởng ở nhà bà cũng sẵn hoa đẹp kia đấy. (Nhin Phần cưới nụ) Tôi cũng muốn xin bả một ít, nhưng nhà chúng tôi không có bình cắm B. C. - Được thầy cứ lấy, rồi tôi bảo cháu nỏ cho thầy mượn cái bình ( Bảo Phấn ) Phấn ! Rồi con lấy cho thầy ấy mượn cái binh mà me bắt của lũ học trò nó thiếu tiền nhà tháng trước (Bảo rật mình).

B• - Gớm, bà tử tế quá. Thưa bà, lại có ai thiếu tiền nhà của bà nữa ?

B. C. - Không đấy là tôi nói bọn học trò họ thiếu tiền tử tháng trước. Tôi đã mời đi cả rồi B. - Sao lại dại thế ! Tim đâu được những nhà mà chủ nhà chịu đề tâm đến người thuê như bà !

B. C. - Thầy tính cũng phải có người thế nọ người thế kia chứ ai cũng biết đều như tbảy cả hay sao. (Bảo cười.- Phấn cũng mỉm cười) B. Bà cứ quá khen B. C. - Tôi nói thật đấy. Thôi mời thầy ngồi chơi, đề tôi còn vào sắp sửa đi chợ (Bảo Phấn). Con lấy cho thầy ấy cái binh và đưa biếu thầy ấy ít hoa nhé. (Bà đi vào nhà trong) CẢNH THỨ TƯ Còn lại Bảo và Phấn B. - Đấy, cô xem có phải bà không biết không ?

Trang sách 50Ti cà Sai C P. - Ông làm tôi sợ quá.

Tnói nho B. - Sợ quái gì. Vi tôi biết chắc là cô có tiền và bà không (Phần đổ biết được. Vả lại tôi đã có gan đến đây để mang biếu cô đồng hồ thi biết tôi đã tính toán đủ mọi cách đối phó, nếu chỉ gặp bà mà chẳng gặp cô. (chùng lại đưa ra cái đồng nào cá. hô) Tiền nhà cô đã giúp tôi, chắc còn cái đồng hồ này cô cũng giúp tôi cầm lấy nốt. mà mặc P,- Đời nào tôi lại cần thế. Như vậy chẳng hoá ra tôi mua cái đồng hồ của ông hay sao ?

B.- Không phải là mua, vi có đời nào tôi lại bán đặt cho cô như thế được. Vả lại tôi cũng sắp sửa về để còn đi bán nốt bộ quần áo và cái pardessas này. (chàng chỉ vào quân áo và pardessus đang mặc) Đê lấy tiền hoàn lại mỏn tiền SâT cô vừa cho vay.

P.- Ông lại đem bán những quần áo này. Thế ông lấy gì mà mặc.

Mở m B.- Tôi mặc những quần áo cũ. Vá lại tôi chịu rét đã quen cũng không đáng ngại lắm.

P.- Ông đừng đem bán như vậy phí mất ông ạ. Tiền của tôi rồi ra lúc nào ông trả cũng được.

B. - Ai lại chịu tiền của một người đàn bà đẹp như vậy bao TỢI giờ. Hơn nữa, đồng hồ của tôi cô còn chẳng lấy thì tôi chịu tiền của cô làm gì (chùng lại ẩn đồng hồ vào tay Phấn).

P, bất đắc dĩ phải cầm.- Ong làm phiền lắm. Me tôi trông thấy thi chết. Tôi câm đây vi tôi sợ me tôi nhưng tôi sẽ trà lại ông sau.

B. - Giả lại ông sau ! Thế thi em Phấn không ngoan nữa rồi.

P, ngạc nhiên.- Ấy chết ! Sao ông lại gọi thế.

B - Sao em lại hỏi anh thế? Em phải tự biết lòng cho anh chứ.

Lại tiếng dép ở nhà trong đi ra P. - Có lẽ me tôi lại ra B. - Thôi anh hãy tạm chào em lát nữa em lại chơi nhé P.- Thế ông không lấy hoa ?

Trang sách 51B.- Còn bông hoa nào quý băng em nữa. (nói to) Vâng, rồi cô sai người mang giúp cả hoa lẫn binh đến thì may quả. (nói nhỏ) Em không biết chứ em là bông hoa đẹp nhất. (Phấn đỏ mặt) Chào em nhé!

P.- Không giám, chảo ông.

B.- Sao em lại gọi anh như thế. Không thân mật một tỷ nào cả.

P.- Nhưng anh đừng bán quần áo của anh đi nhé. Để mà mặc lết cơ.... (Bảo nhìn nàng cười. Trong khi ấy) HẠ MÀN HỒI THỨ BA Sày ra ba tháng về sau, khi Bảo và Phấn đã tự do kết hôn với nhau, Cảnh một căn nhà xinh xắn một phố vắng ở Hanoi CẢNH THỨ NHÂT Mở màn lên, Phẩn đang ngồi mạng quần áo một mình. Một lát sau Báo rón rén đi từ nhà trong ra, khe khẽ đến đằng sau Phấn, rồi đưa tay lên bịt mắt nàng, Phấn cười vui vẻ PHẦN.- Anh Bảo, em biết rồi, cái tay nhỏ nhắn mà mát rợi như tay con gải ai còn lạ gì.

BẢO, buông tay ra.- Em anh tinh quá!

P.- Thể ngoài anh ra, liệu ở trên đời này còn ai mỏ nỗi đến người em mà anh bảo em tinh quá.

B.- Em lại còn lý-luận nữa.

P.- Em biết lý-luận là cái Anh Bảo này, không biết me đã dò la được tin tửc của của chúng minh chưa nhỉ ?

B.- Cái đó anh cũng chẳng biết nữửa, nhưng cỏ điều chắc chắn là me cho người đi lùng chúng minh khiếp lắm. ..

P.- Thế thi rồi ra thể nảo me cũng dò ra được đến đây thôi.

Trang sách 52B.- Me có đến đây thì chủng minh lậy lục me xin lỗi vậy chứ làm thế nào.

P.- Nhưng anh ạ, em nghĩ em hối quá. Tại sao chúng ta không đường hoàng yêu nhau lại đi lần lút như thế này.

B, an ủi._ Tại me không thương đến anh thì làm thế nào được. Chẳng qua là số kiếp minh thế. Vất vả trước càng thanh nhàn sau.

P.- Em lo lắm, Thanh nhàn về sau thi không biết, nhưng hiện bây giờ chúng ta sắp đến cơn túng rồi đấy.

B.- Em không cần nghĩ đến truyện ấy. Anh sẽ đi kiếm lấy tiền về cho em tiêu, Chiều hôm nay anh lên tòa báo « Văn Chương » để lấy tiền bán quyền tiêu thuyết « Thầm Yêu » thi chúng mình sẽ có hai trăm bạc.

P.- Vâng, anh thử đi xem. Em định đem bản mấy đôi xuyến của em đề dành ngày trước.

B. - Không, anh không cho em bán một cải gi cả. Đã không mua được thì thôi chứ không bán đi nữa. Anh yêu em, anh sẽ đem hết nghị lực ra để cho đôi ta sung sướng.

P.- Em muốn buôn bán thêm.

B.- Buôn bán làm quái gì. Người đẹp như em có phải trời sinh ra để vất vả đâu mà lo.

Phấn không đáp lại lời Bảo, vẫn vơ nghĩ ngợi. Có tiếng du cửa rất mạnh. Hai vợ chồng ngơ ngác nhìn nhau. Sau cùng Bảo ra mở cửa.

CÁNH THỬ HAI Vẫn hai người trên. Thêm mẹ Phấn Thấy mẹ đôi trai gái đều sợ Phấn nép vào vi Bảitrng khi bà chủ sát khi đăng đdắng nhìn hết người nọ sang người kia.

B. C. - Gớm con Phấn giỏi nhỉ. Tưởng bỏ nhà đi với ai chẳng hóa ra đi với ông làm báo. Mày lưởng làm báo mà bà sợ à, bà cho thì phen này cứ rũ tù, mọt gông. Ra các ông làm báo các ông ấy mồm mép đề quyến rũ con gái người ta.

Trang sách 53Tậy P. - Trăm lạy mẹ, nghin lạy mẹ, mẹ trông lại cho chúng con nhờ. muốn mày muốn lấy một B. C. - Sung sướng mày không thăng kiết xác kiết xơ. thể B. - Chúng con xin me. Me trông đi tbi chúng con dại, me trông lại thi chúng con ngoan.

B. C. - Ai mẹ con gì với nhà anh ! Mặt tôi thế này mà là mẹ anh à? Rõ dơ:

B. - Thôi chúng con xin me. Me bảo chúng con thế nào chúng con cũng xin chịu. Chúng con đã chót yêu nhau.

B. C. - Đã chót yêu nhau ! Anh quyến rũ con gái tôi, tôi phái cho anh ngồi tù.

P, khóc lóc - Con lạy mẹ ! Chúng con đã ăn ở với nhau gần Ôi. ba tháng trời rồi, me nỡ nào bắt chúng con phải xa nhau. Me thương con phận nào con được nhờ phận ấy.

B. C. - Thương mày để mày bôi tro trát chấu vào mặt tao chứ. Rỗ đẹp con gái nhỉ. Mặt mũi bơ hở ra thế kia mả đi theo trai.

P. - Con lạy me chúng con...

B. C. - Tao chẳng lạy với van gi cả. Khôn hồn thi mày về ' với tao đề tao kiện thằng làm báo, P. - Con xin mẹ Con yêu người ta...

B. C. - Tao không biết truyện yêu với ghét. Mày là con nhà tử tế phải lấy chồng giầu có tử tế. Tao không đề cho mày lấy chồng vụ vơ nghèo kiết như thế này.

B. - Thira me, nếu me có lỏng thương đến chúng con, con xin về quê đề thảy để con ra thưa truyện lại với me.

B. C. - Tôi đã bảo tôi không me con nào với anh. :Mặt anh không đáng lấy con gái tôi.

P. -Con lạy me, thi đẳng nào chúng con cũng là vợ chồng với nhau rồi.

B. C. - Vợ chồng là thế nào ? Vợ chồng thị phải có cưới có treo, có họ hàng làng rước, có hôn thư giá thú chứ.

B. - Nếu me trông lại cho chủng con nhờ, con xin làm theo đủ lệ cưới xin.

B: C: - Đủ lệ cưới xin ! Anh quyến rũ cen gái tôi gần ba tháng nay sao không thấy anh nói đến truyện cưới xin ấy cho.

Trang sách 54Anh đã muốn khinh tôi, tôi phải bỏ tù anh cho anh biết tay.

Anh đừng tướng anh làm báo mà tôi sợ.

B. - Thưa me, nảo con có dám cậy gì đâu. Con ebi xin me thương bai chúng con.

B. C. - Thế anh có thương hại tôi không. Anh phải biết anh quyến rũ con gái tôi đi để cho tôi tốn công thiệt của bao nhiều, tôi khô sở bao nhiều. Anh có biết không, lôi tốn kém, tôi khổ sở thi phải ở tủ để bủ lại, chứ tôi không me con gi với anh cả.

Trong lúc ấy Phấn chỉ khóc. Nàng còn biết làm thể nào được nữa, nếu mẹ năng cứ khăng khăng cả quyết B. - Đằng nào chúng con cũng là con me rồi...

B. C. - Anh nói dễ nghe nhỉ? Anh làm bảo anh phải biết luật chứ. Quyến rũ đàn bà là có tội. Anh đừng tưởng anh muốn là con ai cũng được đầu. Anh lá con bố mẹ anh ở nhà, chứ anh là con thế nào được tôi.

Bảo toan đáp lại thì ở ngoài cửa có một người cắp cặp đi vào Ba người cùng nhìn người đàn ông lạ mặt ấy: Người thư ký luật Sư.

CẢNH THỨ BA Vần những người trên thêm người thư ký luật sư.

Người thư ký luật sư chào ba người rồi hỏi.

N. T. K. - Thưa cụ và ông bà, đây có phải nhà ông Nguyễn- đăng-Bảo, lệnh nam ông Nguyễn-đăng Còn làng gốn không a?

B. - Thưa ông phải tôi là Bảo, chẳng hay ông muốn chỉ giáo điều gì ?

N. T.K - Thưa ông, tôi là thư ký phỏng luật sư. Nguyên ông có giấy... (Vừa nghe thấy mấy tiếng thư kỷ phòng luật sư từ bà chủ đến Bảo và Phấn đều rật mình vì một người nghĩ một lối riêng. Bỗng vẻ mặt bả chủ giữ rội hơn, hai mắt bà long sóng sọc, la gầm khiến cho người thư ký luật sư phải hoảng hồn). / cho.

Trang sách 55B. C. - À, quân này giỏi, chúng mày mưu mô với nhau để b lay. mời thư ký luật sư đến đây nạt bà hẳn ? Mày tưởng bả sợ hay san ? Mày đã thế rồi bà cho mày ngồi tủ cả nút.

B - Kia thưa me, để con hỏi truyện người ta xem sao chứ ? Có đầu con giám mưu mô gì. aAD B. C.- Me với con ! Cái mồm anh cứ soen-soét thế ! Anh giỏi thật. Được anh có giỏi anh cứ kiện tôi đi xem nào. Con Phấn. Mày xui thẳng làm báo nó kiện tao phải không ? cả.

P, mếu máo. - Thưa me đâu có truyện ấy. Me để nhà con hỏi thử lại người ta xem sao đã nào.

Trong khi ấy thì người thư ký luật sư ngơ ngác không hiểu gì.

B, hỏi người thư ký. - Thưa ông, tôi có giấy gì ? Có giấy biết người ta kiện tôi hay sao ?

B. C. - Gớm nhỉ, anh còn vở vĩnh ! Anh muốn kiện tôi thi cử kiện, tôi sẽ theo kiện anh (nói đổng) Quân này đáo để thật:

B, vẫn hỏi người thư ký. - Thưa ông có giấy người ta kiện tôi ?

N. T. K. - Thưa ông, không phải thế. Nguyên... (ngập IL. ngừng) Thưa ông thế cụ đây là ai ?

B. - Đây là me chúng tôi sinh ra nhà tôi. Có việc gì, xin ông cứ nói:

B. C. - Ai me con gi với nhà anh.

B, vẫn nói truyện với người thư ký.- Me tôi đang giận.

Xin lỗi ông. Có truyện gì xin ông cho biết ngay?

N. T. K.- Ong có ngrời chủ là Nguyễn-đăng-Lâm buôn bán ở Saigon.

B.- Vâng, chủ chúng tôi vẫn ở Saigon.

N, T. K.- Nay chú ông mất đi mà lại không có con trai kế tự, nên lúc lâm chung, ông Lâm có làm trúc thư để cả gia tài cho ông.

B. - Đề gia tài cho tôi.

Trong lúc ấy thì hai mẹ con Phấn chú ý đến câu truyện của Bảo và người thự kỷ.

Trang sách 56N. T. K.- Vâng một cái gia tài gồm có mười tám ngôi nhà ở Saigon, ba trăm nẫu ruộng ở Rạch giá, bốn cái đồn điền ở Cao-mên và 25 vạn bạc ở nhà ngân hàng Đông-dương.

Các giấy má về việc gia tài này ở cả phòng giấy ông chủ chúng tôi là luật sư Bonbonle, số nhà 1109 đường Gambetta.

Ông chủ chúng tôi muốn mời ông chiều nay độ ba bôn giỏ lại để nói truyện về việc nhận cái gia tài ấy.

B. C, săn đón hỏi người thư ký.- Thế cái gia đó cỏ phải chia cho ai nữa không ?

N. T. K.- Điều ấy, thưa cụ, chúng tôi cũng không được rõ, nhưng hình như một minh ông Bảo đây được hưởng cả thì phải. Muốn biết rõ ràng xin mởi cụ và ông chiều nay đến phòng giấy ông chủ chủng tôi.

B.- Vâng, chúng tôi sẽ xin đến và chúng tôi sẽ tạ ơn ông sau.

N. T. B, chào. - Kính cụ và ông bà.

B. C - Không giám, chào ông. À quên, này ông ký, ông cầm tạm tiền đi xe. (bà móc túi lấy ra cái giấy 5p. đưa cho viên thư ký.

N. T. K, nhận tiên,- Xin đa tạ cụ và ông bà. Chúng tôi xin phép cụ rà ông bà. (người này đi ra) B.- Chúng tôi không giám. Chúng tôi sẽ không quên ơn ông (quay lại bà chủ) Thưa me, chiều nay me đi với vợ chồng chúng con.

Bà chủ không nói gì P.- Chúng con xin me thương đến chúng con, tha lỗi cho chúng con và chiêu nay nhờ me đến phòng luật sư với chúng con, kẻo một minh nhà con lại bỡ ngỡ.

Bà chủ chưa kip trả lời, lại có người đầy cửa bước vào CÁNH THỨ TỪ Vẫn những người trên. Thêm An Người đẩy cửa bước vào là An. Vẻ mặt đang vui vẻ của chàng bỗng thấy tưng hửng vù trông thấy bà chủ.

Bảo hiểu vẻ ngơ ngác của An, hỏi.

Trang sách 57B.- Bonjour An! Anh đến cỏ việc gì thế ?

A.- Đã lâu không gặp, nên tỏi muốn đến thăm anh chị. và nhân thể định mời anh chị đi Ciné.

B. C. - Chiều nay các cháu nó bận, thầy đề đến khi khác.

An ngạc nhiên B.- Gớm nhỉ, Anh An giầu nhỉ ? Lại có dư tiền để thết chúng tôi đi Ciné kia à ?

A.-Có quái gi mà giầu. Nguyên tôi trúng cái số một nghìn, tưởng anh chị cũng trúng định đến giúp đỡ anh chị ít nhiều, nhưng nay bà đã đến đây chắc anh chị ...

P. - Không, chúng tôi vẫn cần tiền của anh. Anh mới trúng số à ? sướng nhỉ..,..

B - Thế thi tối hôm nay cả me chủng tôi và vợ cbồng chúng tôi đều đi Ciné đề mừng cho anh.

P, nói với me. - Fhải đấy, tối hôm nay me đi với chúng con đề mừng cho anh An .

An đã ngạc nhiên lại cùng ngạc nhiên, thì bà Chủ lại mời chàng.

B. C. - Nhưng trước khi đi xem Ciné, lát nữa hãng mởi thầy lại đẳng nhà tôi sơi cơm với các cháu cho vui. (nói với các con) Còn các con thi mnau lên dọn lại đắng bà mà ở cho nó rộng. Căn nhà hẹp lảm, giao trả người ta Bà ta vui vẻ trước sự ngạc nhiên của An, và Phấn trước sự cảm động dưng dưng nước mắt sung sướng.

HẠ MÁN Toan Ánh Lễ vào hè KỊCH VUI CỦA TOAN - ÁNH CÁC VAI:

Trang sách 58Hai vợ chồng và một đứa con.

Hai vợ chồng còn trẻ và đứa con mới độ 6, 7 tuổi. Thêm thằng Nhỏ ở cảnh thứ hai.

CẢNH THỨ NHẤT Cảnh nhà thờ của gia đình bộ ba ấy. Giường thờ chính kê ở giữa. Ở bên cạnh lại có một giường thờ khác. Trên cái giường thờ thứ hai này có bài vị và ảnh một bả cụ già ước bảy tám mươi tuổi. Mở màn lên vợ đang ngắm lại những cỗ bàn vàng hương bày ở hai giường thờ.

Nàng có một vẻ mặt bằng lòng sung sướng lắm Giữa lúc ấy thì chồng ở ngoài, dáng chừng đi làm về, bước vào.

VỢ .- Cậu đã về ! Trông em làm cổ đây này.

CHỒNG.- (Ngắm giường thờ) Tbú nhỉ, hôm nay có việc gi mà mợ lại làm cỗ thế này ?

VỢ: - Cậu không biết à ? Hôm nay vào hẻ em làm lễ cầu mát.

CHỒNG. - À ra thế, nhưng lễ cầu mát thì củng chúng-sinh thôi chứ, sao mợ lại cúng cả các cụ.

VỢ.- Truyện cậu nữa ! làm lề thi cũng phải thưa trình với các cụ và mời các cụ về chứng kiến cho chứ.

CHỒNG.- Mợ cần thận nhỉ ! (Sau khi nhìn qua hai mắm cỗ ở hai giường thờ) Ứ, nhưng sao lại có vàng ?

VỢ - Thi dương sao âm vậy mà lại. Trên này minh lễ bái kêu cầu thì các cụ ở dưới ấy chắc cũng phải thế.

CHÔNG.- Mợ chu đáo quá ! Thế nảo hôm nay mợ nấu chè gì đấy, chẻ ý-di hay chè hạt sen?

VỢ. - Em nấu chè ý-di vi em biết cậu thích ăn lắm.

CHỒNG - Mợ ngoan thật (Lại nhìn những mâm cỗ). Sao mợ lại bày hai bên giường thờ cổ bằng nhau thế này !

Vợ: - Mỗi bên một mâm !

Trang sách 59CHÔNG.- Không được ! Giường giữa các cụ đông, một mâm, thị ít quả. Còn bên giường thờ bà một mâm thì nhiều VỢ.- Thi chẳng nhẽ em bầy thế nảo. Cũng phải củng một mâm cho nó ra cỗ chứ CHỒNG.- Nhưng một minh bà mà mợ củng những bốn bát chè rồi ngộ bà ăn hết thi bội thực chết. Mà lại những hai đĩa sôi to thế này. Ngày sinh thời bả yếu dạ lầm Thôi cậu Vợ.- (Lườm chồng). Cậu lần thần quá.

đừng hỏi vặn em nữa. Cậu trông con miu cho em đề em xuống bếp sai thẳng nhỏ nó đi mua rượu đã.

CHỒNG.- Ứ thi trông, rhưng con Quế nó đầu, mợ bảo nó lên đây với tổi. ( Vừa lúc ấy thì Quế, đứa con, ở sân vào.

Nó chào cậu mợ nó, rồi sấn đến bên cậu.) VỢ.- Đây con Quế đây rồi. Hai bố con liệu mà trông mèo kẻo nó lại tha của các cụ cái gi đi thi phải tội . (Nảng đi vào bếp).

Còn lại hai bố con Quế. Bố ung dung lấy cho còn một bát chè ở giường thờ bên và bố cũng sơi một bát.

Hai bố con lại ngự cả một đĩa sôi xuống ghế ngựa ngồi chén. Trong lúc đang ăn thì mợ sách chai rượu lên. Trông thấy hai người ung dung ăn, mợ rật mình.

VỢ.- Chết chửa !

CHÔNG . - Chưa chết !

VỢ. - (Tức Sao cậu lại lạ vậy. Chè chưa củng đã ăn, lại cả sôi nữa kia CHÔNG.- Có gi là lạ. Đây là ở giường thờ bả đây mả.

Vợ. - Ở giường thở nào mà chẳng vậy. Ăn trước thi phải tội chết !

CHÔNG. - Làm gì mà phái tội. Tội lội xuống sông, đánh ba tiếng cồng lại nổi tội lên.

VỌ.- Cậu làm thể nảy tôi không củng nữa !

CHỒNG -. Không củng nữa phải tội chết !

VỢ.- Tội lội xuống sông !

Trang sách 60CHÔNG.- Sông bây giờ đang mùa nước to, lội xuống thế nào được.

VỢ.- (Dưng dức khóc) Chồng mới con, sao mà tôi khổ thế.

CHỒNG. - Làm gi mà khổ. Thế mợ không biết ngày sinh thời bà, mỗi lần bà có cái gi bà chẳng gọi con Quế lên cho nó ăn trước à ? Bây giở tôi cho nó ăn chè của bà là tôi chiều theo ý bà đấy chứ.

VỢ.- Chiều theo ý bà ! Ngày xưa bả còn sống khác, bây giờ bà chết khác.

CHÔNG. - Sao lại khác? Chẳng lễ khi ngưới ta chết thi người ta không thương con thương cháu hay sao ? Thôi mợ nín, rồi rót rượu ra củng đi.

VỢ.- Tôi không củng nữa.

CHÔNG. - Mợ không sợ tội à ? Ai lại làm cổ định để cúng các cụ, các cụ về ngồi đợi cả trên giường, mợ lại không củng đề các cụ nhịn đói giắt nhau đi à.

VỢ.- Cúng! Nhưng thiếu sôi chẻ ở mâm củng bà. dia CHỒNG. - Tôi đã bảo mợ là bà không ăn nhiều, sôi, hai bát chẻ cũng thừa chán. ( Vợ không nói gi vẫn còn tức. Nùng rót rượu ra hai giường thờ, rồi thắp nến thắp hương) VỢ.- Đấy, tôi thắp hương, rót rượu rồi đấy, cậu vào khấn đi.

CHỒNG.- Tôi thi biết khấn thế nào, mợ cứ khấn rồi tôi lễ như lần trước cũng được.

VỢ.- Sao lần trườc cậu hẹn là lần sau cậu khấn.

CHỒNG.- Thi tôi hẹn, nhưng hôm nay tôi rửa ăn chè của bà xong, mồm còn đầy mùi đường, sợ khấn không được thanh tịnh các cụ lại chê thì chết.

Vợ biết chồng không chịu khẩn mà chỉ hay nói ngang nên đành đứng trước bàn thờ suyt soạt khấn. Trong lúc ấy thi chồng giắt con nhảy đầm ở bên cạnh. Và Hạ-Màn CẢNH THỨ HAI Ở ngoài sân nhà đôi vợ chồng trẻ này. Bấy giờ cúng đã xong rồi, họ sắp sửa hóa vàng.